Sáng hôm sau, Lương Nguyện Tỉnh thức dậy với tinh thần sảng khoái.
Tuyết đêm qua lại phủ thêm một lớp dày, mỗi bước chân đều lún sâu đến tận bắp chân. Đứa trẻ đến từ phương Nam cứ giẫm hết bước này đến bước khác, mãi cho đến khi bị người ta túm tay kéo về trạm xe buýt: "Em định đi bộ thế này đến đường ray để chụp à?"
Chuyến xe buýt này không đông người, còn chỗ trống, cả hai ngồi xuống cạnh nhau. Kính cửa sổ phủ một lớp sương mỏng, Lương Nguyện Tỉnh mở máy ảnh, giơ lên. Lớp sương trên kính làm cảnh đường phố bên ngoài mờ ảo thành từng mảng màu nhỏ, cậu chụp lại bóng dáng mơ hồ của Đoàn Thanh Thâm và chính mình đang cầm máy ảnh.
"Xong rồi." Lương Nguyện Tỉnh nói.
Trong ảnh chỉ thấy bóng dáng của hai người, không nhìn rõ mặt mũi. Sau khi chuyển ảnh sang điện thoại, tài khoản Thanh Sơn Tỉnh của họ cuối cùng cũng được thay đổi từ ảnh đại diện mặc định sang bức ảnh này.
Và bức ảnh được duyệt ngay lập tức.
"Anh có ngại lên hình không?" Lương Nguyện Tỉnh hỏi, "Bức này không lộ mặt anh, nhưng ý em là sau này, nếu em chụp được bức nào kiểu "Vãi, đẹp trai quá mức luôn" thì em có thể đăng lên không?"
Đoàn Thanh Thâm gật đầu: "Được chứ, tất nhiên là được."
Nói xong, Đoàn Thanh Thâm hình như nhớ ra điều gì, anh bỗng nhiên nghiêng đầu cười. Lương Nguyện Tỉnh tò mò, ghé sát lại: "Cười gì thế?"
"Nhớ tới lúc trước... trước khi quen em, ở bệnh viện bọn anh có một thực tập sinh. Cậu ấy đăng một video lên mạng, tự mặc áo blouse trắng, nói: Xin chào mọi người, tôi là sinh viên y khóa XX, tôi bán thân rồi đây, mong mọi người ủng hộ."
Lương Nguyện Tỉnh ngẩn người mất vài giây, sau đó mới nhận ra đây hẳn là một "meme", cậu lập tức bật cười: "Đờ mờ. Hahahahaha, mấy sinh viên y bọn anh cũng thật là... Ài..."
Cười xong cậu lại thở dài, rồi lại nhìn sang Đoàn Thanh Thâm. May cho anh đây là nơi công cộng, nếu không Lương Nguyện Tỉnh nhất định sẽ giở trò dâm dê véo má anh một phát.
"Với ngoại hình này của anh, bán thân chắc kiếm được nhiều tiền hơn bán ảnh đấy." Lương Nguyện Tỉnh nhận xét.
"Chậc." Đoàn Thanh Thâm liếc cậu một cái đầy ẩn ý, "Sao em đã bắt đầu tưởng tượng anh bán thân kiếm được bao nhiêu rồi, dù sao anh cũng là..."
"..." Cả hai đột nhiên im bặt.
Xe buýt đến trạm tiếp theo, cửa trước và sau "xoạt" một tiếng rồi mở ra. Mọi người quấn khăn quàng cổ và đội mũ, mang theo hơi lạnh ngoài trời bước lên xe.
Người lên xe khá đông, trong chốc lát ghế ngồi đã kín chỗ. Hai người cùng đứng dậy để nhường chỗ cho một bà cụ, sau đó bước sang một bên vịn vào lan can đứng đối mặt với nhau.
Lương Nguyện Tỉnh ngước mắt nhìn Đoàn Thanh Thâm. Lúc xe khởi động trở lại, cả hai hơi chạm vào nhau theo quán tính.
Vậy nửa câu sau anh chưa nói hết là gì nhỉ, Lương Nguyện Tỉnh lại nhìn anh. Chiều cao của hai người không chênh lệch nhiều lắm, chỉ là đứng quá gần nhau nên mới phải ngước mắt lên nhìn.
"Máy ảnh." Lương Nguyện Tỉnh chỉ vào anh, nói: "Đeo ra đằng trước đi, để giữa hai chúng ta ấy, người đông lại bị đụng vào bây giờ."
"Ừ."
Chuyến xe này sẽ đưa họ đến ngoại ô, ở đó có thể chụp được núi tuyết và đường ray xe lửa. Họ dự định sẽ đợi một chuyến tàu chạy qua, coi như là một phần của chủ đề "Con đường".
Dần dần, trong xe càng lúc càng chật kín, hai người bị ép phải đứng sát vào nhau trong tình cảnh đông đúc. Vừa rồi, sau nửa câu "Dù sao anh cũng là..." kia, Đoàn Thanh Thâm vốn định nói thêm danh từ gì đó, Lương Nguyện Tỉnh vẫn rất tò mò. Nhưng nếu bảo cậu truy hỏi thì cậu lại thấy hơi ngại, trông cứ như nhóc bạn trai đang làm nũng đòi danh phận vậy.
Bên kia, Đoàn Thanh Thâm cũng chẳng biết phải làm sao. Anh cảm thấy dường như mình đã bỏ lỡ mất thời cơ để thổ lộ "Anh thích em" rồi. Càng về sau, lại càng không biết phải nói thế nào. Bỗng nhiên trong đầu Đoàn Thanh Thâm hiện lên một hình ảnh, đó là rất nhiều năm về sau, anh và Lương Nguyện Tỉnh sẽ định cư ở một nơi nào đó. Và rồi, vào một buổi chiều đẹp trời, anh sẽ nói với cậu: "Chúng ta ra ngoài chụp ảnh nhé, à phải rồi em có biết không, anh vẫn luôn cực kỳ thích em."
Sẽ như vậy sao...
Hình như cũng không tệ.
"Anh Thâm?" Lương Nguyện Tỉnh cố gắng đưa tay lên, vẫy vẫy trước mặt anh, "Đoàn Tỉnh Tỉnh?"
"Ơi?" Đoàn Thanh Thâm hoàn hồn, "Anh vừa mất tập trung, sao thế?"
"Là chị Mao Mao." Lương Nguyện Tỉnh khó khăn xoay màn hình điện thoại về phía anh trong không gian chật chội, "Chị ấy lướt thấy tài khoản của chúng ta, hỏi em có muốn làm quảng cáo qua bên công ty chị ấy không, chị ấy làm về mảng quảng cáo mà."
Đoàn Thanh Thâm gật đầu: "Vậy thì phải xem em muốn tài khoản này mang tính chất gì, chỉ đơn thuần là ghi lại cuộc sống, hay là trở thành một blogger nhiếp ảnh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!