Anh nhắm mắt lại rồi. Có nên hôn trộm một cái không nhỉ?
Ý nghĩ bất chợt này làm Lương Nguyện Tỉnh giật mình. Cậu nuốt nước bọt, môi đã tiến gần đến mức chỉ cách anh một ngón tay. Cậu nín thở, sợ bị Đoàn Thanh Thâm phát hiện.
Ngay lập tức, cậu rụt người về lại ghế. Đoàn Thanh Thâm mở mắt ra, nhìn cậu. Người kia nhìn thẳng về phía trước, không nhúc nhích.
Đoàn Thanh Thâm: "Em... gan cũng lớn đấy, trạng thái này trông ổn hơn tôi nhiều rồi."
"Không phải vậy đâu." Lương Nguyện Tỉnh lắc đầu, "Em sợ lắm, lần đầu tiên trong đời gặp phải bọn tội phạm thực sự. Nhưng em biết, nếu em sợ hãi quá, anh sẽ càng trở nên đáng sợ hơn."
Điều này đúng là sự thật, Đoàn Thanh Thâm không thể phản bác.
Phải thừa nhận rằng sự bình tĩnh của Lương Nguyện Tỉnh trong suốt sự việc vừa rồi thực sự đã ngăn anh khỏi việc hành động quá mức.
Adrenaline của con người rất đáng sợ. Là người học y, dĩ nhiên Đoàn Thanh Thâm hiểu rõ điều này.
Thế là anh mỉm cười, điều chỉnh lại cảm xúc, nói: "Tỉnh Tỉnh, đưa máy ảnh dưới đất cho tôi."
Đoàn Thanh Thâm cầm lấy chiếc Hasselblad rồi xuống xe. Tuyết vẫn rơi không ngớt, anh chụp chiếc lốp xe bỏ hoang trên nền tuyết và hai cái cưa. Sau khi thu máy ảnh, anh nhặt hai chiếc cưa về xe rồi tự mình trở lại.
Đây là bức ảnh thứ ba.
Đoạn đường sau đó họ đi rất chậm. Vì đã thay lốp dự phòng, mà lốp dự phòng nhỏ hơn các lốp khác, nên tốc độ xe không thể nhanh được.
Khi hai người đến đồn cảnh sát của trạm bảo vệ, trời đã tối đen. Điều khiến hai người ngạc nhiên là, ông chú ở trạm xăng cũng đang đợi ở đồn cảnh sát này. Thấy họ đến, ông lập tức nói với cảnh sát: "Ấy ấy đồng chí cảnh sát, chính là hai cậu này!"
Viên cảnh sát rót cho họ hai ly trà nóng, rồi trích xuất dữ liệu từ camera hành trình của xe. Một cảnh sát quan sát vết thương trên mặt họ, đều là những vết xước. Ngoài ra còn có vài vết cắt trên cơ thể, may mà quần áo dày, nhưng để chắc chắn vẫn nên đi tiêm phòng uốn ván.
"Xã hội của chúng ta lấy con người làm trọng tâm!" Viên cảnh sát nhìn họ, nghiêm nghị nói: "Tôi rất hiểu tinh thần nghĩa hiệp của người trẻ tuổi khi máu nóng dồn lên, chúng tôi cũng rất cảm kích lòng chính nghĩa của các cậu. Nhưng bất luận thế nào, nếu gặp phải chuyện như vậy một lần nữa, nhất định phải chạy trước để đảm bảo an toàn cho bản thân."
Đoàn Thanh Thâm và Lương Nguyện Tỉnh ngồi trong văn phòng, tay bưng cốc trà, đồng loạt gật đầu.
Cảnh sát nói tiếp: "Bọn chúng không thường xuyên xuất hiện gần đường cái, lần này chắc là muốn nhân lúc tuyết lớn mà liều lĩnh làm càn. Lần sau nhớ kỹ, tuyệt đối không được lại gần. Đừng nói là cừu Argali, dù có là gấu trúc thì cũng phải ưu tiên an toàn của bản thân. Cả hai còn trẻ thế này, lỡ xảy ra chuyện gì thì phải làm sao!"
"Vâng." Lương Nguyện Tỉnh gật đầu, "Tôi nhớ rồi ạ."
Đoàn Thanh Thâm cũng gật đầu theo, sau đó anh nhìn thấy trên bàn làm việc của cảnh sát có một chiếc đèn pin nhỏ, bèn hỏi: "Xin lỗi, cho tôi mượn cái này dùng một lát được không?"
"Hả? À, cậu cứ lấy dùng đi."
Đoàn Thanh Thâm vừa nói cảm ơn vừa cầm lấy đèn pin. Anh đứng trước mặt Lương Nguyện Tỉnh, cúi người, giữ lấy đầu cậu, nói: "Đừng động đậy, để tôi kiểm tra phản xạ đồng tử."
Anh dùng đèn pin rọi từ khóe mắt vào đồng tử, nhanh chóng kiểm tra cả hai mắt, để chắc chắn rằng dây thần kinh sọ não của cậu không bị tổn thương.
Cảnh sát nhìn bọn họ: "Hai người làm nghề gì?"
"Nhiếp ảnh gia." Đoàn Thanh Thâm đáp.
"Thế vừa nãy cậu..."
"Trước đây tôi là bác sĩ phẫu thuật, nhưng đã nghỉ việc rồi."
"Ồ." Cảnh sát gật đầu.
Sau đó hai người viết biên bản, rồi có cảnh sát khác dẫn họ đến nhà ăn dùng cơm. Lúc ăn cơm Lương Nguyện Tỉnh mới cảm thấy má mình đau, cậu vừa xuýt xoa vừa chan món cà chua xào trứng lên cơm. Đoàn Thanh Thâm cứ nhìn cậu chằm chằm, cậu bèn xúc một thìa cơm ngấm nước sốt bỏ vào bát anh: "Anh thèm hả?"
"Không." Đoàn Thanh Thâm lắc đầu, anh cúi xuống tiếp tục ăn cơm.
"Lần sau gặp chuyện như thế, vẫn phải chạy trước." Anh nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!