Chương 31: Nhắm mắt lại, ở nơi hoang vu không một bóng người này

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đoàn Thanh Thâm quả thực chưa từng chụp ảnh theo chủ đề. Trước đây, những bức ảnh anh gửi đi thi đều là ảnh đơn lẻ. Chụp 12 tấm phong cảnh thì không khó, cái khó là chọn chủ đề gì.

Kiểu sáng tác dựa trên nhiếp ảnh này khiến người ta khá đau đầu, nhưng rất nhanh sau đó, một vấn đề còn đau đầu hơn đã xuất hiện.

Sau khi xe chạy được 5 tiếng, tuyết bắt đầu rơi.

Khi còn cách trạm dừng nghỉ Jimsar* 80km, hệ thống định vị thông báo khu vực này đã ban hành cảnh báo bão tuyết cấp độ xanh. Ngay sau đó, trên điện thoại của hai người, cả ứng dụng lẫn tin nhắn đều hiện lên thông báo sắp phong tỏa đường.

(*) Jimsar () là một huyện của Châu tự trị dân tộc Hồi Xương Cát, khu tự trị Tân Cương, Trung Quốc.

"Làm sao bây giờ?" Lương Nguyện Tỉnh hỏi.

Tuyết phương Bắc khô và tơi xốp, nhưng trong xe đang bật điều hòa nóng, tuyết rơi lên kính chắn gió lập tức tan ra, sau đó bị cần gạt nước gạt đi.

Tuyết vừa bắt đầu rơi, chưa tích tụ lại trên mặt đường. Đoàn Thanh Thâm xem lại tin nhắn trung tâm cảnh sát giao thông gửi tới, nói: "Có hai lựa chọn. Một là rời cao tốc tại huyện Jimsar, ở lại huyện một đêm. Hai là cứ đánh liều lái đến Burqin, bởi vì từ 0 giờ đêm nay sẽ phong tỏa đường."

Hành trình của họ mới đi được một nửa. Lái xe đường dài luôn tiềm ẩn những bất ngờ, dù là thời tiết hay gì đi chăng nữa. Lương Nguyện Tỉnh nắm chặt vô lăng, lông mày cậu hơi nhíu lại, bắt đầu đắn đo.

"Đưa tôi chai nước trước đã." Lương Nguyện Tỉnh nói.

Đoàn Thanh Thâm vặn mở chai nước đưa cho cậu: "Tóm lại đến trạm dừng nghỉ Jimsar thì dừng lại, sau đó để tôi lái."

"Ừm."

Lương Nguyện Tỉnh đã lái xe liên tục gần 6 tiếng đồng hồ. Nếu là trời quang mây tạnh thì 6 tiếng lái xe cũng chẳng sao, nhưng sau khi họ rời Hami được 200km, mây đen bỗng ùn ùn kéo đến, cộng thêm gió lớn cuốn theo cát bụi, khiến bầu trời lúc 11 giờ trưa trông cứ âm u như sắp tối.

Lái xe trong điều kiện tầm nhìn kém quả là một việc rất hao tâm tổn sức, may mà vào mùa này trên đường cũng không có mấy chiếc xe.

Lương Nguyện Tỉnh đi theo chỉ dẫn của định vị vào trạm dừng nghỉ. Lúc đổ xăng nhân viên hỏi bọn họ đi đâu, Lương Nguyện Tỉnh nói đến Burqin. Nghe vậy, người nhân viên thở dài và nói, tuyết sẽ càng lúc càng lớn đấy.

Lương Nguyện Tỉnh không nói gì thêm, nhân lúc đổ xăng cậu vào cửa hàng tiện lợi mua một ít đồ ăn, thức ăn tự hâm nóng và nước uống.

Hành trình phía trước bắt đầu trở nên bất định. Sau khi đổ xăng xong, ở khu vực đỗ xe, Đoàn Thanh Thâm lại sắp xếp đồ đạc trong cốp xe một lần nữa. Lều gấp được để sang một bên, thùng quần áo để ra ngoài, nước uống và thức ăn để ở giữa. Các dụng cụ tự cứu như xẻng đào và tấm ván chống lầy được để ở ngoài cùng.

Tiếp đó, Đoàn Thanh Thâm lấy hai cái cưa ra, đặt lên ghế sau. Lương Nguyện Tỉnh nhìn anh, anh không nói nhiều lời mà đóng cốp xe lại: "Lên xe đi."

Lương Nguyện Tỉnh vừa chạm tay vào tay nắm cửa xe, thì phía sau bên cạnh vang lên một giọng nói sang sảng: "Hai anh bạn!"

Đoàn Thanh Thâm nhìn sang, là một người đàn ông trung niên mập mạp đang cười toe toét đi về phía bọn họ. Đến gần mới thấy ông chú này đeo một chiếc máy ảnh trên cổ.

"À... chào chú?" Lương Nguyện Tỉnh thăm dò hỏi, "Có việc gì vậy chú?"

Ông chú cười tủm tỉm nói: "Không không, vừa nãy nghe thấy hai cậu cũng đi đến Burqin. Bọn chú cũng thế, này, nhà chú đi ba người."

Đoàn Thanh Thâm đi vòng qua bên ghế phụ, đứng cạnh Lương Nguyện Tỉnh, hỏi: "Thế chú tìm chúng cháu là để...?"

"À!" Ông chú nói, "Đêm nay sẽ phong tỏa đường, mọi người đều không đến được Burqin. Nhưng sau khi rẽ vào cao tốc Ngũ Đại*, vì hôm nay họ phong tỏa đường cho nên có thể đi đường vòng vào khu thắng cảnh Ngũ Thải Thành*."

(*) Cao tốc Ngũ Đại đi từ thị trấn Ngũ Thải Loan (huyện Jimsar, Châu tự trị dân tộc Hồi Xương Cát, Khu tự trị Duy Ngô Nhĩ Tân Cương) đến núi Đại Hoàng (Cam Túc).

Ngũ Thải Thành () nằm cách phía Bắc huyện Phú Uẩn (Altay, Tân Cương) khoảng 280km, độ cao so với mực nước biển khoảng 650m.

Lương Nguyện Tỉnh thấy khó hiểu, không biết lời ông chú này có ý gì. Đoàn Thanh Thâm thì sau một lúc suy nghĩ đã hiểu ra, anh bước lên nửa bước, nói: "Ngũ Thải Thành đã đóng cửa từ lâu rồi."

"Đúng vậy!" Ông chú ra vẻ đương nhiên, "Chính vì nó đóng cửa. Này, hai cậu cũng là tự lái xe đến đây, đường xa như vậy, hôm nay cũng không đến được Burqin. Người ta chắc chắn sẽ phong tỏa đường trước thời hạn, chi bằng chúng ta cùng nhau đến Ngũ Thải Thành thử xem. Nhìn này, chú cũng đi chụp ảnh đây. Ý chú là, người đông sức mạnh lớn, mình hợp tác, pháp luật cũng không nỡ trách tội đám đông."

Đoàn Thanh Thâm không cần suy nghĩ: "Không được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!