Chương 25: Burqin có tuyết rơi rồi.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nghe lại tiếng gọi "bác sĩ Đoàn" đã lâu không nghe, Đoàn Thanh Thâm ngẩn người một lát rồi nói: "Cảm ơn cậu đã khai sáng cho tôi, thầy Lương."

Thực ra cũng chẳng có gì gọi là giác ngộ cả, cùng lắm chỉ là nghĩ thông suốt mà thôi.

Dẫu sao thì bày sạp buôn bán cũng đâu phải chuyện dễ dàng, phải dậy sớm thức khuya, bận trước bận sau, lời lỗ tự chịu. Vậy nên chẳng có gì ngộ ra được, chỉ là chấp nhận bản thân trong bất kỳ hoàn cảnh nào mà thôi.

Lương Nguyện Tỉnh tắt máy ảnh, thay ống kính góc rộng 35mm, rồi ngẩng đầu nhìn qua cửa sổ xe về phía Nghiêm Kỳ. Cô ấy nhảy hết một lượt chắc khoảng 5 phút, giờ sắp nhảy xong rồi.

"Chúng ta qua đó thôi." Lương Nguyện Tỉnh nói, "Cũng gần chụp xong rồi. Hôm nay tôi muốn đến Dương quan*, thời tiết đẹp thế này, phải đi chụp dãy Kỳ Liên Sơn."

(*) Dương quan hay đèo Dương () là một con đèo nằm cách khoảng 70km về phía Tây Nam của Đôn Hoàng, thuộc Cam Túc.

Kỳ Liên Sơn () là phần nằm ngoài ở phía Bắc của dãy núi Côn Lôn, tạo thành ranh giới giữa các tỉnh Thanh Hải (phía đông bắc) và Cam Túc (phía tây), độ cao trung bình đạt 4.000 m trên mực nước biển.

Buổi chụp của Nghiêm Kỳ chỉ là nhân tiện. Hôm qua, lúc Giang Ý liên lạc với hai người, cô còn rất ngạc nhiên khi họ vẫn đang ở Đôn Hoàng mà chưa đi. Bởi vì chỉ cần chụp vài bức, nên thuê nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp sẽ hơi phiền, người ta thường chỉ chụp trọn gói, mà họ vừa hay lại có mặt ở đây. Đương nhiên thù lao vẫn được trả đầy đủ.

Lương Nguyện Tỉnh vừa quấn dây đeo máy ảnh vào cổ tay vừa đi về phía Nghiêm Kỳ. Lúc này, gió nổi lên. Đoàn Thanh Thâm đưa khẩu trang cho cậu, nhưng hai tay cậu đang bận loay hoay với máy ảnh, cậu bèn quay mặt sang: "Đeo giúp tôi với."

Đoàn Thanh Thâm mở khẩu trang ra, lúc đeo lên tai, đầu ngón tay anh lướt qua vành tai cậu. Lương Nguyện Tỉnh đang ngước mắt nhìn anh thì gió đột nhiên mạnh lên, cuốn theo cát bụi táp vào mặt mọi người.

Lương Nguyện Tỉnh bỗng nhiên hoàn hồn, cậu lập tức giơ máy ảnh lên, ống kính hướng về phía Nghiêm Kỳ, hô to: "Chị Kỳ! Nhìn ống kính, mở mắt ra!"

Cơn bão cát như đang kiểm tra an ninh cho tất cả mọi người, không bỏ sót một chỗ nào trên cơ thể. Ai cũng theo phản xạ cúi đầu, đưa tay che mặt, Nghiêm Kỳ cũng vậy. Vậy nên lúc này bảo Nghiêm Kỳ mở mắt nhìn ống kính quả thực hơi làm khó người ta.

Thế nhưng Nghiêm Kỳ vô cùng chuyên nghiệp. Giữa cơn bão cát cao bằng người, cô thật sự bỏ tay xuống, quay đầu, mở to mắt nhìn vào ống kính.

Trong khung hình của ống ngắm, trang sức trên tóc vũ công rối tung, những sợi tóc bay tán loạn. Cát bụi bám trên mặt và khóe mắt cô. Dù vậy, khi nghe giọng nói không cho phép từ chối của nhiếp ảnh gia, cô vẫn kiên cường mở mắt.

Nhờ đó, Lương Nguyện Tỉnh đã chụp được một ánh mắt vô cùng kiên định.

"Xem này." Lương Nguyện Tỉnh lập tức đưa máy ảnh ra trước mặt Đoàn Thanh Thâm, ngón tay chỉ chỉ trên màn hình, "Cắt như thế này, làm một bức đặc tả, được không?"

"Cho người mẫu xem trước đã." Đoàn Thanh Thâm thấy Nghiêm Kỳ đi tới, chắc chắn là cô ấy muốn xem ảnh vừa chụp thế nào.

"À, đúng rồi." Lương Nguyện Tỉnh lúc này mới nhận ra, đúng là nên cho người mẫu xem trước, "Chị Kỳ, chị xem này."

"Wow—" Nghiêm Kỳ quả thực không ngờ hiệu ứng hình ảnh lại như vậy, "Chụp đẹp quá! Không uổng công tôi mở mắt ha ha ha ha ha~"

Lương Nguyện Tỉnh hơi ngại ngùng: "Xin lỗi chị, chị có muốn lấy nước rửa mắt không?"

"Không sao không sao, tôi nói đùa thôi." Nghiêm Kỳ xua tay, "Tiếp theo chụp thêm vài bức nữa chứ?"

"Được ạ."

Lúc chụp bức cuối cùng cho Nghiêm Kỳ, Lương Nguyện Tỉnh bảo Nghiêm Kỳ nằm trên cát, rồi nhờ Đoàn Thanh Thâm lái xe lại gần. Cậu trèo lên nóc xe, định chụp một góc nhìn từ trên xuống.

Nhưng khi đứng lên rồi cậu mới phát hiện, dù đứng ở mép nóc xe thì góc độ vẫn chưa đủ. Cậu bảo Đoàn Thanh Thâm lấy ghế cắm trại lên, nhưng đứng lên ghế cắm trại thì lại không vững.

Cậu đứng trên nóc xe, tay cầm máy ảnh, ánh mắt cầu cứu nhìn Đoàn Thanh Thâm đang đứng dưới đất.

Đoàn Thanh Thâm nghĩ một lát, rồi dẫm lên bánh xe và nắp capo, trèo lên nóc xe, nói: "Đứng lên ghế đi, tôi giữ eo cậu. Cậu vươn nửa người trên ra phía trước, chắc là đủ khung hình rồi."

Lương Nguyện Tỉnh nhìn anh. Vì cả hai đều đeo khẩu trang, nên chỉ có ánh mắt chạm nhau.

"Thế nào?" Đoàn Thanh Thâm hỏi lại một câu.

"Được." Lương Nguyện Tỉnh gật đầu, sau đó xoay người bước lên ghế cắm trại. Mặt ghế cắm trại làm bằng vải mềm nên không được vững lắm. Đoàn Thanh Thâm vươn tay ra ôm chặt eo cậu, lực cánh tay của anh rất mạnh, cũng rất vững vàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!