Chương 21: Thành quả sau khi dũng cảm lựa chọn.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Những năm tháng đó của cậu, quả thật giống như một giấc mộng dài.

Giống như NPC trong trò chơi với quỹ đạo hành động cố định, cậu ổn định tồn tại ở đó, làm những việc khiến mọi người đều hài lòng, trở thành nhân vật được người chơi yêu thích.

Không phải là cậu không thích.

Thật ra, trong những năm đầu, cậu đã rất tận hưởng điều đó. Nối nghiệp mẹ, sứ mệnh trong huyết quản này khiến cậu cảm thấy mình thật sự rất giỏi. Nhưng ngành nghệ thuật thực sự rất kén người, không phù hợp thì chính là không phù hợp. Điều này càng học sâu càng nhận ra rõ rệt.

Đặc biệt là với piano – một nhạc cụ dễ nhập môn nhưng càng học càng khó. Rất nhiều bạn học chuyên ngành piano của cậu đều bừng tỉnh ngộ ra khi học đại học —— hình như mười năm trước mình đã luyện kỹ thuật bốn đối ba* rồi, sao mười năm sau mình vẫn chỉ quanh quẩn ở bốn đối ba vậy? Kiểu luyện tập phân tách não trái phải này đến bao giờ mới kết thúc đây?

(*) Editor không có kiến thức về piano nên phần này có thể chưa chính xác.

Rất không may, Lương Nguyện Tỉnh không được thừa hưởng hoàn hảo gen di truyền tài năng của Lý Tri Tinh. Điều đau khổ nhất khi cậu học đến giai đoạn sau chính là —— cậu là con trai của Lý Tri Tinh. Vì vậy, cậu phải cố gắng hơn nữa.

Mỗi ngày cậu đều ngâm mình trong phòng tập đàn, gần như không có ngày nghỉ lễ. Những giao tiếp xã hội ít ỏi của cậu chỉ là vào lúc trước kỳ thi, các bạn học chơi nhạc cụ khác đến tìm cậu nhờ đệm đàn piano cho họ.

Cậu cần mẫn, tận tụy đóng vai một NPC trong giấc mộng truyền thừa bất tận này, chưa từng tỉnh giấc.

Cậu cũng chẳng đủ can đảm để nói với dì, bà ngoại, cậu hay những người bạn cũ của mẹ, thậm chí là thầy cô hiện tại của mình rằng: "Con/cháu/em thật sự không thể kiên trì được nữa."

Lần nhớ mẹ da diết nhất, Lương Nguyện Tỉnh chỉ muốn hỏi bà rằng, con có thể không chơi piano nữa được không mẹ, mẹ sẽ không giận con chứ...

Tiếng nhạc "Khúc ngẫu hứng số 3" trong loa đã đến hồi kết, mọi người ngáp ngắn ngáp dài chuẩn bị chui vào lều ngủ.

Không biết từ lúc nào, Đoàn Thanh Thâm đã nắm lấy tay cậu. Cậu không ngoan ngoãn giữ túi sưởi trong túi áo, mà trước đó, trong lúc mơ màng nửa tỉnh nửa mê, cậu đã nắm chặt lấy tay vịn của ghế xếp. Lúc này, tay trái của cậu được Đoàn Thanh Thâm bao bọc, cảm giác thật dễ chịu.

"Trước đây tôi cứ tưởng cậu không muốn ngủ, hóa ra là cậu không muốn tỉnh giấc." Đôi mắt Đoàn Thanh Thâm tràn đầy sự dịu dàng, "Đi thôi, đi ngủ nào."

Lương Nguyện Tỉnh gật đầu: "Ừm."

Sa mạc Badain Jaran là sa mạc cát dịch chuyển lớn thứ hai ở Trung Quốc, nơi đây có những đụn cát tĩnh cao nhất thế giới và khu vực cát hát rộng lớn nhất.

Ban ngày khi không có gió, sa mạc này tĩnh lặng như hình nền mặc định trên máy tính. Ban đêm, gió phương Bắc như thể đang thổi đến từ hai ngàn năm trước, tấu lên khúc nhạc của riêng chúng bằng hồ cầm, tỳ bà và sáo Khương*.

(*) Sáo Khương : Nhạc cụ truyền thống của dân tộc Khương (dân tộc thiểu số ở tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc)

Đêm đó ngủ trong lều, không biết là do rượu uống lúc tối hay gì khác, Lương Nguyện Tỉnh ngủ rất say giữa tiếng gió rít gào như bão tuyết. Ngược lại, Đoàn Thanh Thâm buộc phải tự ép mình tĩnh tâm, ngừng suy nghĩ vẩn vơ thì mới ngủ được.

Trước lúc bình minh, chuông báo thức reo lên.

Đoàn Thanh Thâm tắt chuông ngay khi nó vừa kêu tiếng đầu tiên, rồi anh chui ra khỏi túi ngủ, mặc quần áo.

"Tôi thật sự rất bội phục anh..." Lương Nguyện Tỉnh cũng ngồi dậy theo, giọng nói yếu ớt, "Sao sáng nào anh cũng đều khởi động nhanh thế..."

"Vì tôi học y mà." Đoàn Thanh Thâm mở lều bước ra ngoài.

Một lát sau anh quay lại lều, thấy cậu vẫn giữ nguyên tư thế đó, anh bèn ngồi xổm xuống, nói: "Há miệng ra, uống cái này đi."

Lương Nguyện Tỉnh chưa tỉnh táo hẳn, cậu không có sức phản kháng, chỉ đành để mặc Đoàn Thanh Thâm ngồi xổm bên cạnh đút cho mình mấy ngụm nước muối loãng.

Xong xuôi, Đoàn Thanh Thâm lại đi ra ngoài. Lương Nguyện Tỉnh vẫn ngồi đó, ánh mắt vô hồn. Cậu có thể thức trắng cả đêm để chụp bình minh, nhưng không thể dậy sớm để làm việc đó.

Tối qua uống rượu, trong sa mạc lại khô hanh, nên mấy ngụm nước muối loãng kia khiến cậu thấy dễ chịu hơn nhiều – Quả nhiên là người từng làm bác sĩ, Lương Nguyện Tỉnh nghĩ.

Năm phút sau, Lương Nguyện Tỉnh run rẩy ngồi xuống cạnh Đoàn Thanh Thâm.

Mao Mao và những người khác cũng đã thức dậy, mọi người cùng nhau chờ đợi bình minh. Lúc này trời vẫn còn tờ mờ tối.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!