*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
(*) Giấc mộng kê vàng*, chẳng muốn tỉnh lại.
Giấc mộng kê vàng xuất phát từ điển tích Hoàng lương mộng () trong truyện Chẩm trung ký () của nhà văn Trầm Ký Tế () đời nhà Đường. Thông qua câu chuyện, tác giả muốn nói rằng đời người ngắn ngủi, những vinh hoa phú quý chỉ là giấc chiêm bao.
Đúng là trẻ con thật... Đoàn Thanh Thâm vừa đi vừa tự cười thầm.
"Anh đi đâu lâu thế?" Lương Nguyện Tỉnh hỏi.
Đoàn Thanh Thâm lấy từ trong túi áo khoác ra một thứ đưa cho cậu: "Bánh sữa nướng, mua ở chỗ ông chủ quán. Nãy tôi đứng đợi một lúc vì ông chủ đang ăn gói cuối cùng, phải đợi em trai ông ấy lái xe mang thêm đến, nên mới lâu quay lại đấy."
Nói xong, Đoàn Thanh Thâm bổ sung: "Định nhắn WeChat báo cho cậu một tiếng, nhưng mà điện thoại không có sóng."
"Ưm—" Lương Nguyện Tỉnh hoàn toàn không nghe anh nói, cậu đã ăn mất mấy viên, "Tôi sẽ làm thuê cho anh cả đời, sếp Đoàn!"
"Làm thuê cả đời hay ăn bám tôi cả đời?" Đoàn Thanh Thâm liếc cậu một cái, tiếp tục vặn ốc vít trên giá ba chân, tháo máy ảnh ra khỏi giá đỡ.
Lương Nguyện Tỉnh cho vào miệng ba viên liền.
Đoàn Thanh Thâm lật xem lại các bức ảnh.
Trời tối rất nhanh, khi màn đêm buông xuống, không khí cũng trở nên lạnh rõ rệt. Lương Nguyện Tỉnh rụt cổ lại, khả năng thích ứng của cậu cũng không tệ, không còn chảy máu mũi nữa, nhưng cổ họng vẫn hơi khô rát.
Nhất là khi nhớ đến tuần trước, trong khu nhà cậu ở hoa quế còn đang nở rộ, các bà cụ mang túi vải ra hứng hoa dưới gốc cây cũng chỉ mặc áo dài tay mỏng. Thế mà một tuần sau, ở liên đoàn* Alxa, cậu thực sự thấm thía rằng, ở những nơi phía Bắc xa xôi, người ta thực sự có thể chết rét.
(*) Liên đoàn : Tên gọi khu vực hành chính khu tự trị Mông Cổ, bao gồm kỳ, huyện, thị)
Cậu đứng dậy, đưa một viên bánh sữa nướng đến bên miệng Đoàn Thanh Thâm, nói: "Vừa làm thuê vừa ăn của anh. Giờ đi tiếp luôn chứ? Chúng ta còn phải đi bao nhiêu cây số nữa mới đến kỳ Hữu?"
Đoàn Thanh Thâm đưa máy ảnh cho cậu, bắt đầu thu dọn chân máy, đáp: "Đi tiếp thôi, còn hơn 170 cây số nữa. Tối nay chúng ta nghỉ ở kỳ Hữu, ngày mai sẽ dừng ở Trương Dịch*."
(*) Trương Dịch () là một địa cấp thị thuộc tỉnh Cam Túc, Trung Quốc.
"Được." Lương Nguyện Tỉnh gật đầu, rồi lại hỏi: "Chỉ chụp mấy thứ này... thôi sao?"
Đoàn Thanh Thâm khẽ cười, bỏ chân máy vào túi, anh hiểu ý Lương Nguyện Tỉnh, bèn nói: "Biên tập viên nói không nhận được bài nào hay, thực ra không phải là không nhận được ảnh đẹp, mà là ảnh nhận được đa phần không phù hợp với yêu cầu của cô ấy."
"Ồ..." Lương Nguyện Tỉnh ra vẻ đã hiểu. Cậu bấm miệng túi bánh sữa nướng lại, nhét vào túi áo, rồi bắt đầu thu dọn ghế xếp: "Nhưng ý tôi là..."
"Tôi hiểu ý cậu." Đoàn Thanh Thâm ngắt lời, "Cậu cảm thấy chụp mấy thứ này không có gì mới mẻ và thử thách, không thể nổi bật được. Nhưng thật ra không phải vậy. Các tạp chí chính thống thích những tác phẩm có sự hùng vĩ, hướng đến đại chúng, và điều quan trọng là phải thể hiện được phong cảnh."
Lương Nguyện Tỉnh chợt hiểu ra: "Ra là vậy."
"Ừ. Làm gì có chuyện không có ảnh đẹp được chứ, chỉ là không có bức ảnh nào khiến họ hài lòng thôi."
Hai người nhanh chóng thu dọn đồ đạc, bỏ vào xe, tiếp tục lên đường.
Bầu trời từ màu xanh đậm chuyển sang đen chỉ trong nháy mắt. Trên làn đường ngược chiều, một chiếc xe tải lớn chạy ngược hướng với họ nháy đèn pha hai cái, kèm theo một tiếng còi dài. Tài xế xe tải bấm còi khi đi ngược chiều có thể coi là một lời nhắc nhở về tình trạng đường bất thường.
Quả nhiên, cách chỗ họ khoảng hai cây số về phía trước, trên mặt đất xuất hiện một đống đá vụn và cành cây khô. Không rõ là do gió thổi tới hay là do xe chở rác làm rơi xuống.
"Tỉnh Tỉnh, đi chậm thôi." Đoàn Thanh Thâm nói qua bộ đàm. "Hoặc cậu chờ tôi một lát, tôi lái qua trước rồi quay lại giúp cậu dắt xe."
Lương Nguyện Tỉnh nhìn qua loa một cái: "Không sao, tôi qua được."
Nhưng trời quá tối, cộng thêm việc cậu đi sau xe của Đoàn Thanh Thâm nên không bật đèn pha. Một cái nhìn lướt qua khiến cậu nghĩ rằng không vấn đề gì, cùng lắm là đường hơi xóc mà thôi.
Lương Nguyện Tỉnh giảm tốc độ, nắm chặt tay lái, còn hơi cúi người xuống để hạ thấp trọng tâm cho xe vững. Đoàn Thanh Thâm điều khiển chiếc Jeep vững vàng lăn bánh qua, anh cũng giảm tốc độ, rồi quan sát cậu qua gương chiếu hậu..... Cảm thấy chắc là không có vấn đề gì. Đoàn Thanh Thâm nhìn gương chiếu hậu, dáng vẻ hành động của cậu trợ lý nhỏ tuổi có sự vững vàng vượt quá tuổi 24, anh thầm khen ngợi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!