Vùng đất hoang vu trải dài trong một sự tĩnh lặng gào thét. Những đám mây đen kịt kia chẳng hề đổ mưa, chúng chỉ diễu võ dương oai một hồi trên đỉnh núi Hạ Lan rồi bỏ đi.
Lương Nguyện Tỉnh bị gió thổi đến mức chẳng còn chút cáu kỉnh nào. Cậu ngẩng đầu nhìn Đoàn Thanh Thâm trên nóc xe, rồi quay đầu lại. Bên đường là những du khách tự lái xe giống họ, chắc là thấy có người trèo lên nóc xe chụp ảnh ở quốc lộ phía dưới nên cũng tò mò lái xe xuống xem.
Ai nấy đều trông rất chuyên nghiệp, Lương Nguyện Tỉnh nghĩ.
Ống kính đủ mọi tiêu cự, máy ảnh đặt trên giá ba chân. Gần chục người xếp thành hàng, người thì ngồi xổm người thì đứng, còn có một ông bác trung niên cũng học theo Đoàn Thanh Thâm trèo lên nóc xe, nhìn cứ như một trung đội pháo binh vậy.
Những con lạc đà hoang thong dong dạo chơi ở phía xa. Ở nơi xa hơn nữa, trên đường chân trời vang lên tiếng sấm. Chúng theo gió vọng lại, Lương Nguyện Tỉnh chỉ nghe thấy tiếng vo ve yếu ớt.
Cứ như thể một ngôi sao nào đó trong vũ trụ xảy ra vụ nổ rực rỡ, nhưng đến khi ánh sáng truyền tới đây, thì chỉ còn lại sự lập lòe trong khoảnh khắc.
"Thế nào rồi?" Lương Nguyện Tỉnh hỏi.
"Cậu xem đi." Đoàn Thanh Thâm tháo máy ảnh xuống, ngồi xổm đưa cho cậu. Sau đó anh thu chân máy lại, rồi tự mình nhảy xuống xe.
Máy ảnh full
-frame có thể thu trọn dãy núi Hạ Lan vào tầm nhìn, ống kính tiêu cự 360mm đủ dài để bắt được chi tiết. Lương Nguyện Tỉnh không biết anh đã chụp thế nào... Cảnh tượng này không thể diễn tả được. Cậu nhìn màn hình máy ảnh nhỏ bằng bàn tay, cảm giác trong ảnh, dãy núi Hạ Lan đen kịt và đám mây đen khổng lồ đang lạnh lùng nhìn nhau.
Tuy nhiên, vì đám mây đen này sắp trôi đi, từ khe hở giữa các tầng mây lộ ra vài tia sáng mờ ảo, khiến cho bức ảnh không đến mức căng thẳng như sắp đánh nhau.
"Thế nào?" Lần này đến lượt Đoàn Thanh Thâm hỏi cậu.
"Quá đỉnh luôn." Lương Nguyện Tỉnh đáp, "Cả núi và mây đều rất hùng vĩ, cảm giác như tiến lại gần thêm chút nữa là đánh nhau tới nơi ấy."
"Đánh kiểu gì? Mây phun nước vào núi à?"
"?" Cảm xúc của Lương Nguyện Tỉnh tụt dốc không phanh. Cậu khó hiểu liếc anh một cái, "Cái miệng của anh, sao có thể chụp ra được bức ảnh như thế này."
"Chụp ảnh đâu cần dùng miệng."
Cũng đúng. Chưa từng nghe nói ai dùng miệng gặm nút chụp cả.
Thấy Lương Nguyện Tỉnh tiếp tục lật xem ảnh, Đoàn Thanh Thâm nói thêm: "Chụp phơi sáng lâu thì nhiễu nhiều lắm, màn hình máy ảnh có thể không nhìn ra được. Tôi chụp khoảng mười bức, sau này hậu kỳ ghép lại."
"Hiểu rồi." Lương Nguyện Tỉnh nghe anh nói nhiễu nhiều, bèn phóng to ảnh lên, rồi hỏi: "Anh để ISO bao nhiêu vậy? Sao mà..."
"1200."
"Biết ngay mà." Lương Nguyện Tỉnh nói, "Nhiễu trong đám mây đen này, nhìn như sao trời vậy."
"Miệng cậu cũng đâu kém." Đoàn Thanh Thâm trêu chọc.
"Không có sức công kích mạnh như anh." Lương Nguyện Tỉnh nói thật lòng.
Trời âm u, chụp phơi sáng lâu mà ISO lại cao, vậy thì nhiễu là điều khó tránh khỏi. Nhưng xử lý hậu kỳ bằng cách giảm nhiễu và chồng ảnh có thể cứu vãn được, thậm chí còn biến nó thành một tác phẩm tuyệt vời.
Mười bức về phía trước đều là ảnh giống nhau, đó cũng là những bức ảnh Đoàn Thanh Thâm chụp để ghép ảnh hậu kỳ. Lật tiếp nữa, Lương Nguyện Tỉnh nhìn thấy một bức ảnh chụp đường cao tốc trên sa mạc.
Cậu quay đầu nhìn lại, chính là quốc lộ 307.
"Anh còn chụp cả quốc lộ nữa à?" Lương Nguyện Tỉnh hỏi.
"Ừ." Đoàn Thanh Thâm đá đá mấy viên sỏi dưới chân, "Vừa hay lúc đó gió thổi cát bay lên đường."
Nhiếp ảnh gia phong cảnh mà. Chụp gió, chụp ánh sáng.
"Vậy giờ chúng ta có hai bức ảnh hoàn chỉnh rồi." Lương Nguyện Tỉnh nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!