Chương 15: Sẽ ổn thôi, không sao đâu

Đoàn Thanh Thâm đứng trước cửa khách sạn hút một điếu thuốc.

Thực ra anh ra ngoài là để đợi đồ ăn giao đến.

Đồ ăn nhanh chóng được giao tới, hai đơn hàng đều do cùng một người giao. Nhưng vẫn còn đơn thứ ba, anh kiểm tra tiến độ giao hàng trên ứng dụng thì thấy vẫn phải đợi thêm một lúc.

Tay xách hai túi đồ ăn, anh hơi hoang mang không biết mình đang làm gì, trạng thái lảng tránh này liệu có quá rõ ràng quá không nhỉ? Anh đúng thật là muốn dành cho Lương Nguyện Tỉnh không gian để thay đồ, nhưng hình như không đơn thuần chỉ có vậy, lời giải thích này dường như chỉ có thể tự lừa mình dối người.

Đoàn Thanh Thâm hút xong một điếu thuốc, đứng ngẩn ra một hồi. Anh hoàn toàn ngẩn ngơ, đầu óc không suy nghĩ gì, cũng không biết phải nghĩ theo hướng nào.

Gần khách sạn có rất nhiều quán thịt nướng than hoa, còn có cả các món ăn Tây Bắc và Mông Cổ. Đoàn Thanh Thâm chợt thấy hối hận vì đã không tìm hiểu trước xem các quán này mở cửa đến mấy giờ, vì bây giờ đã gần 11 giờ đêm mà vẫn còn vài quán thịt cừu nướng than hoa sáng đèn.

Anh thấy hối tiếc vì đã ăn ở trạm dừng, nếu không thì đáng lẽ nên dẫn Lương Nguyện Tỉnh đến đây ăn mới phải.

Dù sao cũng là cừu thảo nguyên của Nội Mông, chắc chắn sẽ gây chấn động tâm hồn đứa trẻ miền Nam.

Anh nhớ lại lần đầu tiên được ăn thịt cừu ở đây, quả thực là rất ấn tượng.

Cho nên câu đầu tiên anh hỏi sau khi vào phòng là: "Tỉnh Tỉnh, cậu còn ăn được nữa không?"

Lương Nguyện Tỉnh đã tắm xong, tóc sấy khô được một nửa, đang ngồi khoanh chân ở góc giường xem điện thoại. Cậu ngẩng đầu nhìn Đoàn Thanh Thâm, thấy anh xách theo túi đồ ăn mang về: "Vẫn ăn được một chút."

"Không phải là trái cây, ngoài kia còn có quán thịt cừu nướng đang mở."

Lương Nguyện Tỉnh thắc mắc: "Chẳng phải anh vừa dặn tôi đừng ăn no quá sao, thế mà giờ lại rủ tôi đi ăn thịt cừu nướng?"

... Đúng vậy. Nhưng bản thân anh cũng không biết tại sao, rất kỳ lạ, suy nghĩ hỗn loạn, tự mâu thuẫn với chính mình.

"Chắc anh lái xe cả ngày nên lú lẫn rồi." Lương Nguyện Tỉnh nói, "Đầu óc lẫn lộn hết rồi đấy."

"Chắc vậy." Đoàn Thanh Thâm đặt túi xuống, lấy nước ép lê tuyết đưa cho cậu, "Uống đi, bổ sung nước."

Nước ép trái cây ngọt thanh uống vào khiến người ta không cưỡng lại được, nhất là khi miệng lưỡi khô khốc. Lương Nguyện Tỉnh ngửa đầu uống hết gần nửa chai, nói: "Lúc anh hút thuốc có nhìn thấy sao không? Bên ngoài nhiều sao lắm."

Đoàn Thanh Thâm mím môi, lắc đầu: "Không để ý."

Thực ra anh còn chẳng ngẩng đầu lên nhìn.

"Anh xem ảnh tôi chụp nè." Lương Nguyện Tỉnh đặt chai nước ép xuống, đưa máy ảnh cho anh, "Anh hút thuốc lâu quá nên tôi tranh thủ mò mẫm chút thông số để chụp sao."

Đoàn Thanh Thâm đang tựa vào quầy bar cạnh lối vào phòng, anh đứng thẳng dậy bước tới, nhận lấy máy ảnh từ tay cậu.

"Để tôi mở máy tính cho anh xem." Lương Nguyện Tỉnh xuống giường, đến bàn mở laptop, miệng lẩm bẩm: "Sao anh ở dưới đó lâu thế? Tôi còn tưởng anh bị người ta lừa đi mất rồi."

Đoàn Thanh Thâm rút thẻ nhớ ra đưa cho cậu: "Người ta không thể bị lừa đi hai lần được đâu."

"Tôi có lừa anh đâu." Lương Nguyện Tỉnh cắm đầu đọc thẻ vào máy tính, "Cùng lắm tôi chỉ lợi dụng một chút khát khao trong tâm lý anh, rồi tô vẽ thêm cho vùng đất xa xôi trong ký ức của anh thôi."

"..." Đoàn Thanh Thâm nhìn cậu.

"..." Lương Nguyện Tỉnh không dám nhìn thẳng vào mắt anh. Nói gì mà lừa với không lừa, lố quá rồi đấy! Rõ ràng là dẫn dắt mà.

Thật ra có một điều mà Lương Nguyện Tỉnh vẫn luôn giấu kín. Một người tuyệt đối không thể thiếu đi niềm tin, nếu không sẽ dễ dàng bị thế giới này tha hóa. Cậu nhớ rõ lần đầu tiên nghiêm túc nhìn vào mắt Đoàn Thanh Thâm... đó là vào buổi hoàng hôn trước ngày cưới của Tăng Hiểu Dương, khi cậu nói: "Nơi này không ai hiểu anh, anh đi theo tôi đi."

Bởi vì cậu đã nhìn thấy một niềm tin đang dần dần bị ăn mòn, cũng nhìn thấy chính mình trong tình trạng tương tự.

Cậu dịch máy tính sang chỗ khác, Đoàn Thanh Thâm cúi xuống xem. Bầu trời sao ở thành phố sẽ bị ảnh hưởng bởi ánh sáng đô thị, thông số máy ảnh có thể cứu vãn đôi chút, nhưng thông số cũng giống như việc chỉnh sửa khuôn mặt cho nhân vật trong game, một dữ liệu tương đối sẽ cho ra một khuôn mặt cũng tạm được. Nhưng mọi người vẫn sẽ điều chỉnh thêm một chút để phù hợp hơn với sở thích của mình.

"Chỗ đặt máy ở đâu?" Đoàn Thanh Thâm hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!