Chương 13: Studio nhiếp ảnh Thanh Sơn Tỉnh

"Hai mươi ba tuổi đúng là độ tuổi đang phát triển mà." Câu này Đoàn Thanh Thâm đã kìm nén không nói ra, nhưng ánh mắt anh lại truyền tải điều đó, thế nên Lương Nguyện Tỉnh bình tĩnh nhìn anh một lúc.

Phần chụp cảnh đêm được thực hiện ngay khu tòa nhà văn phòng này. Tòa nhà được thiết kế hình vòng cung, buổi tối khi lên đèn nhìn đẹp hơn ban ngày rất nhiều, các vòng ánh sáng uốn quanh từng tầng.

Lương Nguyện Tỉnh cầm đèn hỗ trợ Đoàn Thanh Thâm bố trí ánh sáng. Ban đêm, khu văn phòng vẫn có nhiều người qua lại. Mỗi lần có người đi qua, họ lại phải tạm dừng công việc.

"Lạnh lắm phải không?" Trợ lý của Trì Song Hải mua vài ly đồ uống nóng từ quán cà phê, cô ấy hỏi Lương Nguyện Tỉnh đang đứng gần nhất: "Em trai, ca cao nóng được chứ? Còn có cả hồng trà nóng nữa, em chọn cái nào?"

Lương Nguyện Tỉnh ngoan ngoãn đáp: "Em uống gì cũng được ạ, không kén chọn đâu, chị cứ để mọi người lấy trước đi ạ!"

"Haha không sao đâu! Bọn chị uống gì cũng được hết, công việc cường độ cao không ai kiểm soát lượng đường nữa đâu, cứ chọn thứ mình thích thôi."

Lương Nguyện Tỉnh lấy một ly ca cao nóng, mấy người ngồi nghỉ ở bàn ghế ngoài trời trước cửa quán cà phê.

Trì Song Hải ngồi đối diện họ, xem lại các bức ảnh trong laptop, trợ lý đang giúp y dặm lại lớp trang điểm.

"Nóng quá..." Lương Nguyện Tỉnh nhỏ giọng nói.

"Mở nắp ra một lát cho nguội bớt." Đoàn Thanh Thâm chọn uống hồng trà. Mọi người đều mở nắp ly ra, để gió lạnh đêm thu ở Bắc Kinh giúp làm nguội đồ uống.

"Anh xem này." Lương Nguyện Tỉnh mở nắp ly, trên cốc ca cao nóng có một miếng chocolate hình đầu gấu trúc, phần màu trắng là chocolate trắng, trông rất đáng yêu.

Đoàn Thanh Thâm nghiêng người lại gần xem: "Đáng yêu thật."

Lương Nguyện Tỉnh đưa tay sang bên anh lấy máy ảnh, cậu muốn chụp một bức. Nhưng tay cậu vừa chạm vào máy thì lại phát hiện ra Đoàn Thanh Thâm đã thay ống kính tele cho nó.

Thế là cậu hỏi: "Nếu tôi chỉ có ống kính tele mà không thể kéo giãn khoảng cách với vật thể cần chụp, thì phải làm sao?"

Đoàn Thanh Thâm đáp: "Dùng điện thoại chụp."

"À..."

Lương Nguyện Tỉnh dùng điện thoại chụp nhanh hai tấm bởi vì miếng chocolate trên đồ uống sắp tan ra rồi. Đoàn Thanh Thâm định vào quán xin nhân viên phục vụ cái nĩa nhỏ hay gì đó để vớt miếng chocolate lên, nào ngờ ngay sau đó, trợ lý Tiểu Lương đã dùng ống hút khuấy tan nó luôn.

"... Vừa nãy tôi còn đang định vào xin cái thìa hay cái nĩa gì đó."

"Đằng nào thì nó cũng vào bụng cả thôi." Lương Nguyện Tỉnh cười.

Đúng là vậy thật.

Nghỉ ngơi một lát, mọi người lại tiếp tục làm việc. Lúc nãy ngồi uống nước, Đoàn Thanh Thâm đã quan sát vài góc chụp. Anh đứng dậy cởi áo khoác, Lương Nguyện Tỉnh gần như cùng động tác với anh, cả hai nhìn nhau.

"Cái này nóng quá, uống xong là nóng cả người." Lương Nguyện Tỉnh nói.

"Tôi cũng vậy."

Đoàn Thanh Thâm bảo Trì Song Hải cứ ngồi yên ở đó đừng nhúc nhích, sau đó anh giải thích sơ qua cho Lương Nguyện Tỉnh về vị trí của đèn trợ sáng.

Tiếp theo, Đoàn Thanh Thâm cầm máy ảnh đi vào quán cà phê, chụp nhân vật từ bên trong quán qua lớp kính cửa sổ.

Nguồn sáng nhân tạo ở khu văn phòng được thiết kế rất tinh tế, bao gồm cả dải đèn trên tường của hành lang nối, đèn đường dưới mặt đất, biển hiệu của các cửa hàng ở tầng một và tầng hai. Mặc dù ánh sáng hỗn loạn nhưng chúng tập trung và cân bằng, có thể kiểm soát được trong ảnh bằng tốc độ màn trập.

Anh muốn dùng các hình dán nhỏ xinh trên kính của quán cà phê để tạo sự đối lập và tương phản với cảnh đêm của tòa nhà văn phòng. Sau đó, khi Đoàn Thanh Thâm lấy nét... anh lại lấy nét vào Lương Nguyện Tỉnh.

Trong khung ngắm, cậu thanh niên mặc một chiếc áo thun dài tay mỏng manh, kiểu dáng rất đơn giản, màu xám chì với họa tiết hoạt hình. Hai tay cậu cầm đèn trợ sáng, nguồn sáng không hướng về phía cậu nên từ góc nhìn của Đoàn Thanh Thâm, cậu đang nhìn về hướng ánh sáng chiếu tới. Cậu rất tập trung, chỉ quan tâm đến chiếc đèn trợ sáng trong tay, mọi thứ xung quanh dường như chẳng liên quan gì đến cậu.

Trong khoảnh khắc lơ đãng, Đoàn Thanh Thâm đã bấm máy chụp.

Tuy nhiên, anh nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc, lấy nét lại vào Trì Song Hải, tiếp tục công việc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!