Sáng hôm sau, vì rèm cửa không kéo kín, ánh nắng ban mai chiếu thẳng vào phòng.
Lương Nguyện Tỉnh kéo chăn trùm kín mặt ngủ tiếp. Đoàn Thanh Thâm thức dậy, đi đến bên giường của cậu: "Tỉnh Tỉnh, dậy đi."
"Lát nữa tôi có việc gấp phải về Chiết Giang một chuyến." Lương Nguyện Tỉnh rúc trong chăn nói, "Tôi phải về đổi tên thành Lương Thâm Miên*."
(*) Tên Nguyện Tỉnh có nghĩa là "muốn tỉnh dậy", còn Thâm Miên có nghĩa là "ngủ sâu".
"Vậy tôi đổi tên thành Đoàn Tỉnh Tỉnh, sau này để cậu gọi tôi dậy nhé." Đoàn Thanh Thâm kéo chăn thêm vài cái nữa rồi nói, "Dậy đi, rửa mặt rồi kiểm tra hành lý, tôi xuống mua bữa sáng."
Buổi sáng sớm trong thị trấn phủ một lớp sương mù nhàn nhạt, cái lạnh rất rõ ràng, là kiểu lạnh thuần túy, không lẫn hơi ẩm.
Lương Nguyện Tỉnh cầm chiếc bánh kếp mà Đoàn Thanh Thâm mua về, đứng bên cạnh chiếc xe máy. Cậu mở miệng túi, để bánh nguội bớt trong gió.
Cậu hỏi: "Ông chủ bán bánh kếp có phải là cảnh sát chìm không?"
"..." Đoàn Thanh Thâm cúi đầu nhìn chiếc bánh của mình, cũng giống vậy, lộ hết nhân bên trong, "Cứ ăn tạm đi."
"Ngon mà." Lương Nguyện Tỉnh vừa nhai vừa nói, "Vào miệng rồi thì cũng như nhau cả thôi."
"Đừng để gió thổi vào nghẹn đấy, ngậm miệng lại mà ăn."
"Ngậm miệng thì ăn kiểu gì?" Lương Nguyện Tỉnh hỏi.
Dưới chân cầu Hoàng Hà có rất nhiều biển chỉ dẫn đến các khu du lịch, công viên đất ngập nước gì đó.
Chiếc bộ đàm mà Lương Nguyện Tỉnh đeo là loại cảm ứng, nếu muốn nói chuyện với Đoàn Thanh Thâm, cậu chỉ cần ấn nhẹ một cái. Khi không còn phát hiện giọng nói, nó sẽ tự động chuyển sang chế độ nghỉ.
Nhưng độ nhạy của chiếc bộ đàm này hình như hơi quá mức, xe chỉ xóc nảy hai cái, nó đã kích hoạt chế độ giao tiếp, mà Lương Nguyện Tỉnh lại không hề phát hiện ra.
Dẫn đến việc... cậu cứ thế hát theo nhạc trong tai nghe, và âm thanh truyền thẳng sang xe của Đoàn Thanh Thâm.
Bộ đàm của Đoàn Thanh Thâm đang để ở giá đựng cốc, khi tiếng hát đột ngột vang lên, phản ứng đầu tiên của anh là nghĩ rằng tần số bị nhảy sang đài phát thanh hoặc bắt sóng nhầm bộ đàm của người khác. Hơn nữa, vì đang lái xe nên anh không cầm lên kiểm tra ngay được.
Nhưng sau khi được vài câu... sao lại quen tai thế này.
Âm sắc khi hát của nhiều người sẽ khác với âm sắc lúc nói chuyện bình thường, Lương Nguyện Tỉnh cũng thuộc dạng có chút khác biệt như vậy. Giọng hát của cậu nhẹ hơn, cộng thêm không gian nhỏ hẹp bên trong mũ bảo hiểm tạo hiệu ứng âm thanh, nghe như kiểu hát trong phòng tắm vậy.
Cậu đang hát bài "Tháng ngày vui vẻ của tôi*".
(*) Bài hát "Tháng ngày vui vẻ của tôi" My Happy Days
- Trần Dịch Tấn (Bản dịch tham khảo của kênh "Nhà của ReZ" trên Youtube)
"Ngày còn dài, đừng vội mở mắt."
"Cho dù chặng đường phải đi qua dài vạn dặm, tôi thà rằng để bản thân chìm đắm trong niềm vui sướng tột độ."
Đoàn Thanh Thâm tạm ngưng nhạc trong xe, chỉ để lại tiếng hướng dẫn của định vị. Anh lắng nghe giọng hát của Lương Nguyện Tỉnh. Giọng hát mộc, không nhạc đệm, âm thanh từ bộ đàm hơi rè, nhưng trên đường thế này thì vừa đủ hay.
Họ vượt sông Hoàng Hà trong giai điệu bài "Tháng ngày vui vẻ của tôi", không khí phía bắc sông Hoàng Hà mang theo hơi thở mát lạnh. Lương Nguyện Tỉnh tiếp tục hát theo bài "Chuyến bay không ngủ", những tiếng "Dududu~" đầu tiên của cậu khiến Đoàn Thanh Thâm cảm giác xe mình như đang lướt trên mây.
Bài hát có nhịp nhanh, nhưng vì tông hơi cao, cộng thêm việc Lương Nguyện Tỉnh ăn sáng quá no và đang chạy xe, nên có vài đoạn cậu không hát lên nổi, ho khan hai tiếng. Đoàn Thanh Thâm cũng quên luôn hành động này của mình gọi là "nghe lén", anh thuận tay cầm bộ đàm lên nói: "Bị sặc à? Tấp vào lề đường uống miếng nước không?"
"Hả—?" Lương Nguyện Tỉnh giật mình, suýt nữa thì lạc tay lái.
Đoàn Thanh Thâm khựng lại: "Cẩn thận!"
"Khoan đã!" Lương Nguyện Tỉnh lớn tiếng hỏi, "Sao anh nghe được thế!? Anh nghe được mà không nói cho tôi biết!?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!