Chương 1: Đi đến Tây Bắc

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Lương Nguyện Tỉnh."

"Hả?" Cậu ngẩng đầu lên, mắt nhìn thẳng vào người mặc áo blouse trắng bên giường bệnh, vẻ mặt hơi mơ màng.

"Xác nhận họ tên." Người mặc áo blouse trắng nói.

"À, đúng rồi, Lương Nguyện Tỉnh." Vì đối phương đeo khẩu trang nên Lương Nguyện Tỉnh vô thức nhìn vào mắt anh.

Hôm qua Lương Nguyện Tỉnh bị tai nạn xe máy, phải nhập viện vì mất nhiều máu. Cậu được đưa lên từ phòng cấp cứu, nằm viện một đêm, hôm nay có thể xuất viện.

Bác sĩ áo blouse trắng đưa cho cậu một tờ giấy, nói: "Đây là giấy xuất viện, cậu xem qua đi. Vết thương không được dính nước trong năm ngày, ăn uống thanh đạm một chút, chỉ khâu là loại tự tiêu nên không cần đến cắt chỉ... Cái máy ảnh của cậu làm sao vậy?"

Hai tay Lương Nguyện Tỉnh nâng niu thứ quý giá nhất trên người mình, một chiếc Leica SL3*. Có lẽ là do vẻ mặt vừa rồi của cậu quá chua xót, cứ như thể máy ảnh mới là người nhập viện chứ không phải cậu, cho nên bác sĩ mới hỏi thêm một câu như vậy.

(8) Leica SL3: Giá là 6995$ khoảng gần 173 triệu đồng bản body và chưa kèm ống kính.

"Lúc tôi ngã xe, túi đựng máy ảnh cũng bị văng ra." Lương Nguyện Tỉnh vừa nói vừa cúi xuống loay hoay với nó, lẩm bẩm: "Không biết có bị hỏng không nữa."

"Để tôi xem." Bác sĩ áo blouse trắng nói: "Cậu cất giấy xuất viện đi. Không phải cậu nhập viện vì tai nạn giao thông sao, sau này làm thủ tục bồi thường có thể sẽ cần dùng đến."

Với lòng tin vốn có dành cho nghề bác sĩ, Lương Nguyện Tỉnh đưa máy ảnh ra, đổi lấy tờ giấy xuất viện. Cả máy ảnh lẫn ống kính đều khá nặng, nhưng bác sĩ vẫn đỡ lấy một cách vững vàng.

Cậu nhìn bác sĩ áo blouse trắng khởi động lại máy ảnh rồi bước đến bên cửa sổ. Buổi sáng tháng Mười trời trong vắt. Tuy rằng khu vực trung và hạ lưu sông Trường Giang thường bị chê là không có mùa thu, nhưng cũng không phải là hoàn toàn không có. Lúc này, trên mặt hồ nhân tạo phía dưới tòa nhà bệnh viện, vài chiếc lá vàng úa đang trôi nổi, theo gió lay động nhè nhẹ.

"Máy ảnh này cậu dùng bao lâu rồi?"

"Chưa dùng lần nào." Lương Nguyện Tỉnh đáp, có hơi ấm ức: "Tôi mới mua được có hai ngày thì bị ngã xe."

"Thảo nào."

"Hả?" Lương Nguyện Tỉnh đột nhiên căng thẳng, "Hỏng rồi à?"

"Không, không hỏng." Bác sĩ chụp một tấm ảnh rồi điều chỉnh vài cài đặt trong menu của máy, vừa thao tác vừa nói: "Cậu thay ống kính của bên thứ ba nên chức năng chống rung tự động tắt, phải vào cài đặt ống kính, thiết lập tiêu cự mới bật lên được."

Nói xong, anh chợt nhận ra tự ý động vào thông số máy ảnh của người khác thì có vẻ không lịch sự lắm. Bác sĩ dừng lại một chút, rồi nói: "Tôi vừa bật rồi đấy."

Lương Nguyện Tỉnh thản nhiên đáp: "Ừ, cứ bật thôi."

Sau khi điều chỉnh xong, bác sĩ lại hướng về phía hồ nhân tạo dưới lầu chụp một tấm. Vị bác sĩ trẻ tuổi này hơi cúi người, dáng người khá cao, bệ cửa sổ phòng bệnh chỉ đến ngang eo anh. Anh chỉnh ISO*, xoay vòng điều khiển, vô cùng tập trung, trông rất chuyên nghiệp.

(*) ISO:  Là thông số giúp bạn tăng hoặc giảm độ sáng của bức ảnh. Khi tăng ISO lên hình ảnh sẽ sáng hơn và ngược lại nếu giảm ISO thì bức ảnh sẽ tối đi.

"Xong rồi." Bác sĩ chụp xong, cúi đầu nhìn màn hình máy ảnh, như đang tự nói với chính mình: "Quả nhiên máy ảnh này chụp rất đẹp."

Anh quay lại giường bệnh, đưa chiếc máy ảnh về phía Lương Nguyện Tỉnh, rồi bổ sung thêm một câu: "À đúng rồi, nếu sau này cậu muốn lấy nét bằng tay, nhớ chuyển vòng lấy nét sang chế độ tuyến tính* nhé."

(*) Lấy nét tuyến tính (Focus by linear): Lấy nét thủ công không có sự hỗ trợ điện tử.

Lương Nguyện Tỉnh nhận lấy, mỉm cười với anh, mắt cong cong: "Được. Cảm ơn bác sĩ, anh cũng thích chụp ảnh à?"

Người đối diện đút tay vào túi áo blouse trắng, "Cũng... chỉ là sở thích bình thường thôi."

"Tôi cũng thế." Lương Nguyện Tỉnh nghe lời gấp tờ giấy xuất viện lại, nhấc chiếc ba lô dưới đất lên, nhét vào ngăn có khóa kéo bên trong.

Vị bác sĩ trẻ bóp bóp sống mũi chỗ đeo khẩu trang, kết thúc câu chuyện nho nhỏ của buổi thăm khám. Đúng lúc đó, một người đàn ông trung niên bước vào phòng bệnh, tay xách sữa và hoa quả đi thẳng tới giường của Lương Nguyện Tỉnh.

"Tiểu Lương!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!