Chương 60: Lấy anh nhé?

"Với anh thì tất nhiên là không thiệt rồi, trên đời này kiếm đâu ra bạn gái vừa biết điều vừa cảm kích như em chứ." Trình Nghê chợt nhớ ra điều gì, nói tiếp: "Bác sĩ Triệu, anh vẫn chưa tỏ thái độ gì đâu nhé. Đừng có nghĩ là sẽ lừa em qua cửa ải này đấy."

Triệu Nghiên Châu khẽ cười: "Anh không quên đâu."

Trình Nghê mỉm cười, rồi không nói thêm nữa.

Tối hôm đó anh còn ca trực, đưa cô đến cửa sau, chưa vội vào, cô vừa mở cửa định bước vào thì anh giữ lại, hỏi cô khi nào chuyển sang nhà anh ở.

Cô ngẩng mặt nhìn anh, trêu: "Sao vậy, bác sĩ Triệu sốt ruột thế sao?"

Anh gật đầu: "Em không mong chờ à?"

Trình Nghê thành thật: "Đương nhiên là mong rồi, nhưng nhà anh xa sân bay quá. Ở đó, nếu không vội chuyến bay thì còn ổn, chứ gấp thì phiền lắm. Em lại không biết lái xe, anh thì công việc bận như vậy, đâu thể ngày nào cũng đưa em được."

Quả thật, đây đúng là một vấn đề.

Triệu Nghiên Châu suy nghĩ một lát rồi nói: "Để anh xem thử quanh đây có chỗ nào gần sân bay hơn không."

Nói xong anh định quay đi, nhưng Trình Nghê lại níu tay anh, làm nũng: "Miệng thì bảo muốn sống chung với người ta, mà lúc đi lại chẳng tỏ thái độ gì cả. Ít nhất cũng phải có một cái gọi là... hôn tạm biệt chứ."

Anh cười, bất giác nhớ đến lần sinh nhật mình, cô đứng trước cửa nhà chờ với chiếc bánh kem nhỏ, rồi lúc anh đưa cô về, cô cũng đòi anh "tỏ thái độ" như vậy.

Anh nói: "Anh là người Trung Quốc, không có mấy thói quen kiểu Tây đâu."

Trình Nghê lập tức vòng tay ôm cổ anh, ghé môi sát khóe miệng anh, dằn từng chữ: "Em mặc kệ anh là người nước nào, hôm nay em nhất định phải hôn anh."

Trong mắt anh ánh lên nụ cười, vòng tay ôm eo cô, cúi xuống hôn.

Họ không hôn lâu, sợ dây dưa quá sẽ khó dứt.

Anh xuống lầu, cô vào nhà, đá văng đôi giày cao gót rồi ngồi xuống sofa. Chỉ mới xa anh một lát, cô đã thấy nhớ.

Cô vừa định nhắn tin thì Tằng Trinh gọi đến.

Tằng Trinh biết hôm nay cô cùng Triệu Nghiên Châu đi gặp ba anh, nên hỏi ngay thái độ của ông thế nào.

Trình Nghê đáp: "Rất bình thường, không quá nhiệt tình cũng không hẳn là lạnh nhạt."

Tằng Trinh nghe vậy mới yên tâm, rồi hỏi tiếp: "Thấy gia trưởng rồi, có phải bước tiếp theo là...?"

Trình Nghê chỉ cười, không trả lời rõ. Hai người trò chuyện một lát rồi cúp máy.

Ngay sau đó, cô nhận được tin nhắn WeChat của Triệu Nghiên Châu: anh đã tới bệnh viện.

Cô cong môi cười, hỏi anh có đang bận không.

Anh nhắn lại: "Không bận lắm."

Cô liền bấm gọi. Anh bắt máy rất nhanh, nhưng cả hai lại im lặng một lúc. Cuối cùng, anh mở lời trước: "Gọi điện tới mà không nói gì là sao?"

Giọng cô nhỏ nhẹ: "Em chỉ hơi nhớ anh thôi, gọi rồi lại không biết nói gì, thấy im lặng như vậy cũng hay. Nhưng nếu anh thấy chán thì em cúp."

Thỉnh thoảng cô bộc lộ dáng vẻ "cô gái nhỏ" như vậy, anh rất thích.

Triệu Nghiên Châu bình tĩnh lại, hơi bất đắc dĩ: "Anh thấy là em không muốn cho anh yên tâm làm việc."

Cô bật cười: "Vậy à? Em còn tưởng bác sĩ Triệu khi làm việc là quẳng hết mấy chuyện tình cảm sang một bên chứ."

Anh đáp: "Cũng không đến mức như thế."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!