Trình Nghê không gõ cửa, chỉ đứng ở ban công một lúc. Chẳng bao lâu sau, Trình Thục Mi từ trong phòng đi ra, hỏi cô buổi tối có ăn mì không.
Trình Nghê nhìn bà. Vành mắt Trình Thục Mi hơi đỏ, có lẽ không muốn để cô nhìn thấy, bèn né tránh ánh mắt cô.
Trình Nghê nói: "Bà ngoại thích ăn là được rồi."
Trình Thục Mi hít mũi, nói: "Mẹ đi chợ gần đây mua ít rau tươi, con ở nhà trông bà ngoại nhé."
Đợi Trình Thục Mi ra khỏi cửa, Trình Nghê đi vào phòng bà ngoại. Bà vẫy tay bảo cô lại gần, nắm tay cô, mỉm cười hỏi: "Nghe hết rồi phải không?"
Trình Nghê gật đầu: "Bà ngoại, con nói bà chiều mẹ là nói đùa thôi."
Bà nhẹ nhàng xoa tay cô: "Mẹ con thành ra thế này, bà cũng có phần trách nhiệm."
Bà ngoại mới ra viện, Trình Nghê không muốn bà phải phiền lòng thêm vì chuyện của mẹ, nên chuyển đề tài: "Bà bảo giấu bao lì xì dưới gối con, lúc nãy con tìm mãi mà không thấy. Hay là bao lì xì to quá, bà tiếc không nỡ bỏ?"
Bà cười: "Ban đầu định giấu dưới gối con thật, nhưng nghĩ trong nhà còn có người ngoài ở, không an toàn lắm. Bà để trong ngăn kéo tủ quần áo, con đi lấy đi, chìa khóa ở trong cái hộp nhỏ ấy."
Trình Nghê không nhúc nhích, nói: "Con lớn thế rồi, còn đòi bao lì xì gì nữa, phải là con mừng tuổi bà mới đúng."
"Bà già rồi cần gì tiền nữa, con đi làm thì tự giữ tiền lấy, con gái phải có chút tiền trong người." Bà lại hỏi, "Tối nay phải về thành phố Du hả?"
"Dạ," Trình Nghê đáp, "ăn xong cơm rồi con về. Mai chiều mới bay, không gấp."
Bà thở dài: "Khi nào con được nghỉ, trích chút thời gian đi làm thủ tục, để bà sang tên căn hộ này cho con."
Trình Nghê ngẩng lên: "Con không cần đâu, đây là nhà của bà với ông ngoại, sao con có thể nhận được."
Bà nhẹ giọng khuyên: "Nhà của bà cũng là của con. Bà với ông con chỉ có mỗi mình con là cháu gái, không để lại cho con thì để ai? Sang tên xong, bà cũng yên tâm hơn. Mẹ con như vậy, sau này không biết sẽ ra sao. Nếu sửa đổi được thì tốt, còn không thì sau này bà mất rồi, căn hộ này rơi vào tay ai, bà chết cũng không nhắm mắt."
Mắt Trình Nghê cay cay, cô tựa đầu lên vai bà, ôm lấy bà: "Bà ngoại phải sống lâu trăm tuổi nhé."
Bà cười hiền: "Bà còn muốn giúp con trông cháu nữa kia mà."
Trình Nghê mỉm cười: "Vậy đến lúc đó con sinh hai đứa, bà phải trông cả hai nha."
Bà vỗ nhẹ tay cô: "Được, đến lúc ấy bà sẽ dắt tiểu Nghê Nghê đi mua kẹo."
Trình Nghê hình dung ra khung cảnh ấy, không nhịn được bật cười.
Cơm tối xong còn chưa tới 7 giờ, Trình Nghê chuẩn bị quay về thành phố Du, sợ về muộn gặp tắc đường.
Trước khi đi, cô gọi Trình Thục Mi lại, dặn dò: "Hôm đó ở bệnh viện, bác sĩ Ngô nói chắc mẹ cũng nghe rồi. Bà ngoại già rồi, bên cạnh phải có người chăm. Nếu lần này mẹ vẫn định về Thanh Thị, xin mẹ đừng lén đi. Sau này mẹ muốn làm gì con cũng không can thiệp, chỉ cần báo trước một tiếng để con còn kịp sắp xếp người chăm bà."
Trình Thục Mi đứng ở bên tủ giày, lí nhí nói: "Bà ngoại con đâu phải không có con gái, sao phải tìm người ngoài chăm. Tiền công cũng chẳng ít, tiêu tiền mà không biết tiết kiệm. Thôi lần này mẹ không đi nữa, sau này cứ ở lại thành phố Hòe, mấy chuyện này con khỏi lo. Con mau đi đi, hai người già trẻ thay phiên nhau nói mẹ, mấy ngày này mẹ sống khổ muốn chết đây này."
Trình Nghê thấy mẹ như vậy, cũng chẳng buồn nói thêm lời nào nữa. Dù sao những điều nên nói cũng đã nói rồi, còn có nghe lọt tai hay không, đó là chuyện của bà.
Ngần ấy năm, Trình Nghê đã hiểu ra một điều từ mẹ mình dù là cha mẹ ruột, cũng đừng mong thay đổi họ được điều gì.
Cô xuống lầu, đến cổng khu nhà đón xe.
Khi xe về đến khu tiểu khu ở thành phố Du, Trình Nghê mở cửa xe bước xuống, vừa đi qua con đường lát đá, liền thấy trước đơn nguyên nhà mình đỗ một chiếc xe đen. Cô khựng người lại một chút. Cửa kính xe hé mở, Triệu Nghiên Châu nhắm mắt dựa vào ghế lái, hình như đang ngủ.
Trình Nghê không dừng lại, vội vàng vòng qua đầu xe, đi thẳng vào trong tòa nhà.
Vừa mở cửa nhà, điện thoại liền rung lên báo có tin nhắn đến. Trình Nghê mở ra xem, là Trình Thục Mi gửi đến, dài những hơn hai trăm chữ. Đại ý là nhiều năm qua bà quả thật chưa từng làm tròn trách nhiệm của một người mẹ, bà rất xin lỗi con gái, và hứa sẽ chăm sóc bà ngoại cho thật tốt, mong cô yên tâm làm việc.
Trình Nghê ngồi trên ghế sofa một lúc lâu, nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn ấy, lòng rối bời, đầu óc cũng hỗn loạn, đầy ắp những suy nghĩ chẳng đâu vào đâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!