Mỗi dịp cuối năm đến gần, các khoa trong bệnh viện đều sẽ tổ chức tiệc tất niên. Khoa Chấn thương chỉnh hình tổ chức tại một nhà hàng sang trọng trong nội thành, do chính trưởng khoa đứng ra đặt sảnh riêng.
Trên bàn tiệc, phần lớn vẫn là những câu chuyện trong bệnh viện. Bầu không khí tuy gọi là tiệc tất niên nhưng cũng không thật sự thoải mái như tiệc vui thuần túy. Triệu Nghiên Châu ngồi cạnh trưởng khoa, trò chuyện đôi ba câu, chợt nhận được tin nhắn của Dương Trác: "Thấy xe cậu ngoài kia, cậu cũng đang ở đây à?"
Anh trả lời: "Đang dự tiệc của khoa."
Dương Trác liền gọi anh ra một chút, nói đúng lúc đang gặp vài người bạn trong ngành thiết bị y tế, có chuyện muốn bàn, bên anh có hiểu biết, mời sang góp ý. Cũng nói thêm chỉ mất chút thời gian, không để lỡ tiệc. Cuối cùng còn gửi số phòng bên đó.
Triệu Nghiên Châu đi sang, cùng bạn Dương Trác trò chuyện đôi chút.
Khi hai người từ phòng ra ngoài, định ra khu hút thuốc, vừa mới bước gần đến khu sân nhỏ ngoài hiên, cách một tấm bình phong, đã nghe thấy có hai người đang đứng hút thuốc và trò chuyện.
Một người nói: "Cô Trình này cũng ghê thật đấy. Không phải lúc trước còn đi với cậu sao? Mới quay lưng đã ở bên bác sĩ Triệu, đúng là biết nhìn người."
Vu Dương đáp ngắn gọn: "Đừng nói linh tinh."
Người kia cười hì hì: "Thôi đi, đừng giả bộ. Tôi tận mắt thấy hai người đi cùng nhau mấy lần. Nhìn cậu cứ như người bị đá ấy. Tôi nói thật, đàn ông tụi mình lắm lúc cũng phải phòng bị. Bác sĩ vạn người mê như cậu mà cũng có ngày bị cho leo cây, có phải bị cô ta đá không?"
Vu Dương bị hỏi đến mức không nói nổi, chỉ cười nhạt: "Phụ nữ mà, ai chẳng thực tế. Tôi sao so được với bác sĩ Triệu."
Người kia ngạc nhiên: "Sao lại không so được? Cậu có gì kém đâu?"
Vu Dương rít một hơi thuốc, giọng nhàn nhạt: "Người ta là con trai tổng tập đoàn Hằng Châu. Tôi chỉ là một bác sĩ bình thường, lấy gì mà so?"
Người kia hạ giọng cảm thán: "Chà, cái này tôi thật không biết luôn đấy. Nói vậy thì cô Trình chắc cũng biết thân phận đó rồi mới đồng ý quen anh ta. Quả là không đơn giản... Phụ nữ xinh đẹp vốn đã không đơn giản, huống hồ lại còn làm tiếp viên hàng không. Cậu thử tìm một người trong ngành đó mà không mơ leo cao xem?"
Dương Trác đứng bên cạnh nghe vậy cũng thấy khó xử, khẽ liếc nhìn Triệu Nghiên Châu, nói nhỏ: "Không ngờ bác sĩ bên cậu cũng lắm lời ghê."
Triệu Nghiên Châu không nói gì, sắc mặt anh vẫn bình thản như cũ, không hề biểu lộ điều gì đặc biệt. Anh quay người đi ra phía hành lang thoát hiểm, rút một điếu thuốc, châm lửa hút từng hơi dài.
Tiệc tàn, tối nay anh có uống một chút rượu, liền gọi người lái thay. Vừa lên xe, anh đã tựa lưng vào ghế, khẽ nhắm mắt lại.
Tài xế thay thấy sắc mặt anh có phần u ám, đoán chừng tâm trạng đêm nay không được tốt, sau khi hỏi địa chỉ xong cũng không bắt chuyện gì thêm, lặng lẽ lái xe.
Về đến nhà, Triệu Nghiên Châu thay dép, ngồi một lát trên ghế sô pha, kéo lỏng cổ áo rồi đứng dậy đi vào thư phòng. Anh mở ngăn kéo, đập vào mắt là một tờ giấy trắng chi chít nét bút những dòng tên anh và Trình Nghê lặp đi lặp lại, viền quanh bởi trái tim mà cô vẽ, bao lấy cả hai cái tên bên trong.
Chỉ là trò nghịch ngợm thời còn đi học, thế nhưng...
Khi ấy anh từng định vứt đi, nhưng cô lại tỏ vẻ uất ức, trách anh sao lạnh lùng như thế, chẳng thấy tờ giấy này chất chứa biết bao tình cảm của cô à. Cô còn nói lúc viết, trong đầu cứ nghĩ mãi đến anh nghĩ không biết lúc đó anh đang làm gì, có đang khám bệnh, đi buồng hay nghỉ ngơi ở phòng trực?
Tờ giấy vốn chẳng có gì đáng để giữ, nhưng vì mấy câu nói ấy của cô mà bỗng trở nên có trọng lượng. Về sau, cô rút lại tờ giấy, cẩn thận bỏ vào ngăn kéo, nói hôm nào phải đi đóng khung, sau này lôi ra xem sẽ rất có ý nghĩa.
Anh hỏi cô, "Vậy hôm nào là 'sau này'?"
Cô ngượng ngùng, đáp: "Anh thấy ngày nào là ngày đó thì chính là ngày đó."
Anh lấy tờ giấy ra xem một lúc rồi lại cẩn thận cất vào, đóng ngăn kéo lại.
Trình Nghê ở nhà bà ngoại một ngày, hôm sau liền quay lại đơn vị để tham gia khóa huấn luyện. Trong thời gian huấn luyện, cô ở lại ký túc của công ty, lần này nội dung tập trung nhiều vào kiến thức y tế, nên thời gian học cũng dài hơn mọi khi.
Hai ngày đầu toàn là lý thuyết, ngày thứ ba có bài thi lý thuyết và thực hành, hai ngày cuối là huấn luyện cấp cứu, hồi sức tim phổi, cầm máu và các kỹ năng sơ cứu khác.
Những ngày này Trình Nghê không liên lạc với Triệu Nghiên Châu, cũng dặn anh đừng nhắn tin, sợ ảnh hưởng đến kết quả đánh giá.
Khi khóa học kết thúc, cô nhận được điện thoại của Tằng Trinh.
Tằng Trinh đã xuất viện, chuyển sang trung tâm chăm sóc hậu sản. Ở trung tâm nằm dưỡng mà buồn chán quá, biết hôm nay Trình Nghê huấn luyện xong nên gọi cô tới chơi cho vui. Cô còn nói mời ăn cơm cữ, lại có thể bế em bé chơi, chứ một mình mãi ở đây, buồn đến mức sắp nghẹt thở.
Trung tâm đó cách nhà Trình Nghê cũng không xa, lái xe chỉ khoảng 40 phút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!