Chương 47: Chụp ảnh làm gì vậy?

Sáng hôm sau tỉnh dậy, bên giường phía còn lại đã không thấy ai. Trình Nghê trở mình, liếc mắt liền thấy trên tủ đầu giường có một hộp hình chữ nhật.

Cô bật cười trong lòng, ngồi dậy, cầm hộp qua mở ra, bên trong là một lọ nước hoa của một nhãn hiệu cô từng biết.

Mùi nước hoa thoang thoảng hương nho ngọt nhẹ, kiểu mùi hương tươi mát dễ thương, rất phù hợp với những cô gái thích phong cách trái cây nhẹ nhàng.

Trước kia Trình Nghê từng ngửi thử mùi này ở cửa hàng nước hoa, cảm thấy không quá hợp với mình nên không mua. Không ngờ mấy năm sau lại nhận được nó như một món quà.

Cô lấy điện thoại ra, chụp một tấm hình rồi gửi tin nhắn cho anh: "Tự nhiên lại tặng quà, không lễ không tết, có phải sau lưng em làm chuyện gì có lỗi rồi không?" Nhưng mãi cho đến khi cô sắp ra sân bay mới thấy anh gọi điện đến.

Triệu Nghiên Châu nói: "Có người nói anh chẳng có tí lãng mạn nào cả."

Giọng anh nghiêm túc, nhưng Trình Nghê lại nghe ra chút ấm ức bên trong, không nhịn được bật cười: "Cũng không đến nỗi vô vị như vậy mà."

Cô lại hỏi sao giờ anh mới gọi điện, sáng sớm bận lắm à?

Triệu Nghiên Châu đưa tay day trán: "Sáng nay khám phòng xong thì vào phòng mổ luôn, làm liền một ca đến tận giờ, vừa mới quay lại văn phòng."

Trình Nghê thuận miệng nói: "Bác sĩ Triệu vất vả quá."

Anh cười nhẹ.

Vì cô còn phải làm thủ tục bay nên hai người cũng không nói chuyện lâu. Vừa cúp máy chưa lâu, cửa văn phòng anh liền vang lên. Một người phụ nữ trang điểm sắc sảo đứng ngoài cửa hỏi: "Xin hỏi, bác sĩ Triệu có ở đây không?"

Chưa đợi anh trả lời, Vu Dương đã bước tới, kéo cô ta ra ngoài: "Có gì thì ra ngoài nói, đừng ảnh hưởng bệnh nhân nghỉ ngơi."

Mặc dù Triệu Nghiên Châu đã tặng nước hoa cho Trình Nghê, nhưng hôm nay cô phải bay nên không dùng đến. Trước kia từng có đồng nghiệp bị hành khách phàn nàn vì xịt nước hoa quá nồng, từ đó các tiếp viên thường tránh dùng nước hoa khi đi làm, nếu có cũng chỉ dùng loại hương nhẹ và bay hơi nhanh.

Trình Nghê bay liên tục bốn ngày, giờ mới được nghỉ hai ngày. Nhưng thời gian nghỉ ngơi của Triệu Nghiên Châu lại không cố định, đa phần chỉ được nghỉ một ngày, có khi còn phải trực nửa tháng liền. Gần đây được nghỉ liền hai ngày, thật ra là một trường hợp đặc biệt.

Ngày cô được nghỉ, anh lại phải đi làm. Vì nhà cô cách bệnh viện anh khá xa, Trình Nghê quyết định nghỉ ngơi ở nhà anh luôn. Hai người đều bận rộn, lại làm công việc trái giờ, muốn gặp nhau khi đi làm gần như là không thể. Vậy nên lúc được nghỉ, họ càng quý trọng thời gian bên nhau.

Tối đó Triệu Nghiên Châu phải trực đêm, Trình Nghê ở lại nhà anh một mình cũng đã quen. Cô tắm xong, ném đồ vào máy giặt, ngồi xem TV một lúc thì nhận được cuộc gọi từ Tằng Trinh, hai người trò chuyện suốt gần một tiếng đồng hồ. Trình Nghê khô miệng, vào bếp uống nước, rồi về phòng nằm nghỉ.

Ban ngày Triệu Nghiên Châu vẫn phải làm việc, đến 5 giờ chiều mới tan ca. Buổi chiều, Trình Nghê ra ngoài đi siêu thị gần đó, định nấu bữa tối cho anh.

Thời tiết bắt đầu se lạnh, hai bên đường lá rụng bị quét thành từng đống, gió thu thổi qua làm lá bay tán loạn, cảnh tượng đẹp như tranh.

Cô không mua nhiều, chỉ định nấu ba món đơn giản và một bát canh sườn bắp ngô.

Lúc Trình Nghê vừa dọn xong bốn món ăn lên bàn, thì đúng lúc Triệu Nghiên Châu đẩy cửa bước vào.

Cô chạy lại, gương mặt đắc ý: "Thế nào, bác sĩ Triệu? Vừa tan ca về đã có người nấu cơm sẵn cho, cảm động không?"

Ánh mắt anh rời khỏi bàn ăn, dừng lại trên khuôn mặt cô. Cô mặc tạp dề, tóc buộc gọn phía sau bằng dây xanh, cười tươi nhìn anh, khiến Triệu Nghiên Châu ngơ ngẩn, cứ như họ là đôi vợ chồng mới cưới vậy.

Anh không nói gì.

Trình Nghê không hài lòng, bước lại gần: "Gì thế, bác sĩ Triệu?"

Cô đến gần, anh ngửi thấy trên người cô mùi hương nho dịu nhẹ. Trình Nghê thấy anh ngẩn người, liền cười: "Mùi nước hoa anh tặng đấy, dễ chịu không?"

Anh cười: "Sao lại là mùi này?"

"Ủa? Anh không biết mùi hương nào à?" Trình Nghê hơi bất ngờ.

Anh đáp: "Nghe mấy cô y tá trong viện bàn về loại nước hoa này, tưởng chắc cũng không tệ, nên mua tặng em."

"Em còn tưởng anh chọn kỹ lắm cơ." Cô bĩu môi, "Đồ lừa tình."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!