Mặc dù chuyện xảy ra đêm đó không gây ra ảnh hưởng gì nghiêm trọng, nhưng vì lý do an toàn, Trình Nghê suy nghĩ vài ngày, cuối cùng vẫn quyết định chuyển nhà. Tuy vậy, cô không hề nhắc đến chuyện này với Triệu Nghiên Châu.
Cô nhờ bạn bè xung quanh để ý giúp, chỉ mất hai ngày là đã tìm được nơi ở mới. Khu nhà mới an ninh nghiêm ngặt hơn chỗ cũ, lại gần sân bay, xung quanh có tàu điện ngầm nên giao thông rất thuận tiện. Có điều không hoàn hảo duy nhất là... nơi đó cách chỗ Triệu Nghiên Châu ở lại xa hơn.
Đến thứ Bảy, Triệu Nghiên Châu ghé qua nhà cô, thấy trong phòng có mấy thùng giấy, liền hỏi để làm gì. Trình Nghê nói cô định chuyển nhà, anh hỏi vì sao lại đột nhiên muốn chuyển.
Trình Nghê lúc này mới nhắc đến sự việc xảy ra đêm đó. Triệu Nghiên Châu trầm mặc nhìn cô, hỏi: "Sao không nói với anh?"
Trình Nghê đáp: "Lúc đó đã hơn một giờ sáng, chắc anh đang ngủ rồi. Dù sao cũng không phải chuyện lớn gì, em nghĩ tự mình giải quyết được nên không muốn đánh thức anh. Dù sao thời gian nghỉ ngơi của bác sĩ bọn anh cũng rất quý mà."
Anh lại hỏi: "Khi nào dọn?"
"Thứ Hai, em vừa hay được nghỉ." Trình Nghê ngẩng mặt nhìn anh, cười nói, "Hôm đó anh rảnh không? Có thể mời bác sĩ Triệu đến làm lao động chân tay không?"
Dù cô không nói, có lẽ anh cũng sẽ tự thu xếp thời gian để đến giúp. Nhưng cô lại đặc biệt thích gọi anh là "bác sĩ Triệu", như một cách gọi thân mật giống các cặp đôi yêu nhau thường dùng biệt danh riêng cho nhau vậy.
Triệu Nghiên Châu liếc cô một cái, giọng trầm: "Anh đắt lắm, em chưa chắc mời nổi đâu."
Nghe anh nói vậy, Trình Nghê cong môi cười. Anh hiếm khi phối hợp diễn mấy "trò trẻ con" như các cặp tình nhân, nên cô bèn thuận đà hỏi tiếp: "Vậy anh nói xem mình 'đắt' chỗ nào, để em cân nhắc xem có mời nổi không."
Triệu Nghiên Châu không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn cô. Cái kiểu anh nhìn người ta không nói lời nào như thế, ánh mắt lại như muốn l*t s*ch quần áo người đối diện. Trình Nghê cảm giác như bản thân bị "soi đến tr*n tr**", y hệt lần trước, khi anh ngủ quên trên sofa rồi tỉnh dậy, thấy cô mặc đồng phục hãng hàng không đi từ phòng ngủ ra cũng là ánh mắt ấy.
Không nhịn được, cô tiến lại gần anh, thấp giọng nói: "Ánh mắt anh cứ như muốn l*t s*ch em vậy đó."
Câu này có phần khiêu khích.
Hầu kết Triệu Nghiên Châu khẽ động, anh cúi đầu hôn cô. Trình Nghê thuận thế vòng tay qua vai anh, dù không phải lần đầu, nhưng không hiểu sao cô vẫn hơi hồi hộp. Cảm giác ấy khiến cô thấy buồn cười, bởi cô cũng đâu còn là cô gái ngây thơ gì nữa.
Tay anh luồn vào trong áo cô. Lòng bàn tay anh hơi thô ráp, nhưng khi chạm vào da thịt mang theo một lực nhẹ nhàng đầy cảm giác, khiến da cô nổi gai ốc. Trình Nghê không kìm được rút ngắn khoảng cách, tựa sát vào người anh hơn.
Anh bế cô đặt xuống sofa. Cái sofa này Trình Nghê từng rất ưng ý vì độ mềm mại. Giờ đây, khi cả hai cùng ngồi xuống, nó lún xuống mang đến cảm giác như rơi vào một khoảng không vô định, khiến Trình Nghê theo phản xạ ôm chặt lấy cổ anh.
Nhiệt độ trong phòng dần tăng lên. Khi lý trí sắp mất kiểm soát, Trình Nghê kịp giữ lại một chút tỉnh táo, khẽ hỏi: "Anh có mang theo không?"
Triệu Nghiên Châu cúi nhìn cô: "Chỗ em không có à?"
Cô sững người, lắc đầu nói không, rồi lại nói thêm, mình không phải đang trong kỳ an toàn. Triệu Nghiên Châu khẽ hôn lên khóe môi cô, giúp cô chỉnh lại quần áo rồi đứng dậy.
Trình Nghê cũng ngồi dậy, sửa sang lại quần áo rồi đi chải tóc.
Căn phòng rơi vào sự im lặng kỳ lạ. Triệu Nghiên Châu nhận ra cảm xúc của cô có chút thay đổi, nhưng những chuyện như thế, càng giải thích rõ ràng lại càng giống như ngụy biện.
Ngoài trời bỗng đổ mưa. Trình Nghê đột nhiên nói: "Em đói rồi, anh nấu gì cho em ăn đi."
Triệu Nghiên Châu hỏi: "E muốn ăn gì?"
Trình Nghê cười: "Không biết nữa, để xem tủ lạnh có gì rồi tính."
Cô mở tủ lạnh ra xem, nhưng bên trong chẳng có gì ngoài vài miếng mặt nạ. Cô thở dài: "Thôi, không ăn vậy, coi như giảm cân."
Triệu Nghiên Châu nói: "Em muốn ăn gì, anh đi mua."
Trình Nghê hỏi lại: "Thật hả? Em muốn ăn cái này xa lắm đó."
Anh bảo cô cứ nói. Thế là Trình Nghê kể ra: cô đột nhiên thèm ăn món vịt quay cuốn của một tiệm ở tận ngoài 30km. Từ chỗ cô lái xe đến đó cũng mất hơn một tiếng, mà ngoài trời thì đang mưa lớn.
Anh lấy ô rồi ra khỏi nhà.
Lúc cửa vừa đóng lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!