Chương 35: Sao dậy sớm thế?

Trình Nghê mở cửa, Triệu Nghiên Châu theo sau cô bước vào nhà.

Trong tủ lạnh còn có ít sủi cảo mẹ cô gói cách đây hai hôm nhân thịt tươi với củ năng là Trình Thục Mi học được từ bà ngoại, hai mẹ con cùng làm rồi cất vào ngăn đá.

Cô mở tủ lạnh, lục tìm mang ra. Trong lúc đun nước luộc sủi cảo, bất giác nhớ tới lần đầu tiên Triệu Nghiên Châu đến nhà cô. Hôm ấy cũng là ăn sủi cảo, nhưng là loại đông lạnh mua ngoài siêu thị.

Cô nấu cho anh một ít, anh kéo ghế ngồi ở bàn ăn, vừa ăn sủi cảo vừa ngước mắt nhìn cô, hỏi: "Em gói à?"

Trình Nghê lắc đầu: "Mẹ em gói."

Anh gật đầu: "Vị khá ngon."

Rồi lại gắp một cái khác bỏ vào miệng.

Trong lúc anh ăn, Trình Nghê vào phòng ngủ lấy đồ rồi vào phòng tắm. Hơi nước nóng hổi tỏa ra, cô càng tắm càng thấy nóng.

Khi cô bước ra, người ban nãy còn ngồi ăn ở bàn ăn giờ đã nằm ngủ trên ghế sofa. Sofa trong phòng khách vốn hơi nhỏ so với thân hình anh, nên nằm đó trông anh có vẻ co ro, chật chội.

Trình Nghê lau tóc, đi tới ngồi xổm bên ghế, nhìn anh đang ngủ. Khi ngủ, vẻ yên tĩnh trên người anh càng rõ rệt.

Cô định đưa tay đẩy anh dậy, tay giơ ra rồi lại rụt về. Sau đó cô đứng dậy, vào phòng lấy một chiếc chăn mỏng, nghĩ bụng: không thể để anh bị cảm, dù gì bác sĩ cũng là của quý.

Cô không dùng máy sấy tóc vì sợ tiếng ồn sẽ đánh thức anh. Cô kéo ghế ra ban công, ngồi đó hong tóc. Nước từ đuôi tóc nhỏ xuống cổ, lành lạnh.

Trình Nghê nhìn điện thoại một lát, tóc mới khô được nửa, đã chịu không nổi, đành trở về phòng ngủ.

Sáng mai cô còn phải bay chuyến sớm lúc ba giờ.

Khoảng hơn 3 giờ sáng, Triệu Nghiên Châu mơ màng tỉnh dậy. Đèn phòng khách đã tắt, chỉ có ánh sáng mờ hắt ra từ khe cửa nhà vệ sinh. Anh đứng dậy, đi đến đó, đưa tay đẩy cửa.

Trình Nghê đang đứng trước gương, bôi son. Bị gương phản chiếu gương mặt anh đột ngột hiện ra phía sau, cô giật mình, hơi hoảng. Hai người chạm mắt nhau qua gương, cô khựng lại, cảm thấy có chút ngượng ngùng, động tác trên tay cũng cứng đờ.

Nhưng rồi cô lại tự nhủ: kệ đi. Cô bình tĩnh tiếp tục bôi son, như thể không có chuyện gì xảy ra.

Son vừa bôi xong, cô đậy nắp lại, nghe anh hỏi sau lưng: "Sao dậy sớm thế?"

Trình Nghê đáp: "Em có chuyến bay sớm."

Rồi cô trở về phòng thay đồng phục. Khi bước ra, trên người cô là bộ đồng phục màu hồng phấn. Triệu Nghiên Châu ánh mắt khựng lại một chút, lặng lẽ nhìn cô từ đầu đến chân. Anh không phải chưa từng thấy cô mặc đồng phục, nhưng khi đó là trên máy bay, không có cảm xúc gì đặc biệt. Còn bây giờ, trong chính nhà cô, cảm giác lại hoàn toàn khác.

Cái cảm giác ấy lờ mờ, khó diễn tả, nhưng lại khơi gợi trong lòng anh thứ gì đó. Tuy vậy, trên mặt anh vẫn giữ vẻ bình tĩnh, đó là ánh mắt của một người đàn ông đang nhìn người phụ nữ.

Trình Nghê sửa sang lại quần áo, nói: "Em đi ra sân bay đây."

Triệu Nghiên Châu hoàn hồn, lấy áo khoác từ sofa rồi nói: "Để anh đưa em đi."

Trình Nghê không từ chối, dù sao bốn giờ sáng ra đường bắt taxi cũng không dễ. Cô vốn ghét nhất là những chuyến bay sớm vào mùa đông, vừa lạnh vừa khó bắt xe. Mùa này, ai cũng muốn cuộn mình trong chăn thêm vài phút, cả tài xế cũng thế. Vì thế cô luôn phải dậy sớm hơn nửa tiếng để có thời gian tìm xe, vừa lạnh vừa cực.

Bên ngoài trời còn tối mịt, chỉ có vài nhân viên vệ sinh đang quét dọn bên đường, trên đường gần như không có xe chạy.

Trình Nghê thì đã quen với khung cảnh rạng sáng thế này, nhưng với Triệu Nghiên Châu thì đây là lần hiếm hoi anh dậy sớm đến vậy.

Sau khi đưa cô đến sân bay, anh lái xe trở về nhà. Vốn định chợp mắt một lát nữa, nhưng nằm trên giường lại không ngủ được.

Anh vẫn luôn nghĩ nghề của cô tuy cực, nhưng chắc Trình Nghê không phải người chịu khổ giỏi, có phần ngây thơ, mỏng manh. Nhưng đến lúc này, anh mới dần nhận ra: không phải như vậy.

Trước giờ bay, cô phải họp với tổ bay. Vừa bước vào phòng họp, Tề Nhã đã lén lút tới gần, vẻ mặt đầy ẩn ý: "Cái anh Kha kia cũng chu đáo thật, sáng sớm đã đưa cậu đến sân bay."

Vừa rồi Tề Nhã từ taxi bước xuống, liếc thấy Trình Nghê bước ra từ một chiếc xe màu đen. Dù không nhìn rõ mặt tài xế, nhưng khí chất người đó không giống tài xế taxi bình thường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!