Từ lần gặp Triệu Nghiên Châu ở thành phố Thanh về đến nay, cũng đã gần một tuần cô chưa gặp lại anh. Người đàn ông này luôn có bản lĩnh khiến người ta cảm thấy gần mà như xa, Trình Nghê cũng không muốn nghĩ thêm về anh nữa.
Gần đây hãng hàng không sắp xếp cho cô toàn những chuyến bay dài, mỗi lần kết thúc, cô về đến nhà là mệt rũ, vừa chạm gối đã ngủ say. Hôm nay cũng vậy, cô ngủ một mạch đến hơn bốn giờ chiều, tỉnh dậy là nhờ tiếng nói chuyện từ phòng khách vọng vào.
Cô tưởng Tằng Trinh lại đến, rửa mặt xong, mặc áo ngủ mở cửa bước ra liền giật mình khi thấy Triệu Nghiên Châu đang ngồi trong phòng khách. Cô sững người, không hiểu sao anh lại xuất hiện đột ngột thế này.
Triệu Nghiên Châu quay đầu lại nhìn cô.
Trình Thục Mi nghe tiếng mở cửa, từ bếp bước ra: "Ui chà, tỉnh rồi à? Rửa tay chuẩn bị ăn cơm đi con."
Trình Nghê liếc nhìn Triệu Nghiên Châu, rồi lại nhìn mẹ mình. Thấy ánh mắt đầy nghi hoặc của con gái, Trình Thục Mi liền giải thích: "Là mẹ gọi điện cho Tiểu Triệu, bảo nó đến nhà ăn cơm. Hôm mẹ nằm viện, nó giúp mẹ không ít chuyện, kiểu gì cũng phải mời người ta bữa cơm để cảm ơn chứ."
Rồi bà quay sang Triệu Nghiên Châu nói thêm: "Chỉ là cơm nhà thôi, Tiểu Triệu đừng chê nhé."
Dù rất ít khi ăn cơm mẹ nấu, nhưng Trình Thục Mi nấu ăn thật sự không tệ, mấy món cơm nhà hôm nay được bày biện rất bắt mắt, nhìn đã thấy muốn ăn.
Ba người ngồi vào bàn, suốt bữa ăn hầu như chỉ có Trình Thục Mi là nói chuyện, Trình Nghê im lặng cúi đầu ăn cơm. Dưới bàn, Trình Thục Mi còn mấy lần đá nhẹ chân con gái, ra hiệu cô nói chuyện xã giao vài câu. Trình Nghê vờ như không hiểu, cứ lặng lẽ ăn.
Cơm xong, Trình Thục Mi còn chu đáo cắt trái cây mời khách, bảo Triệu Nghiên Châu ngồi lại một lát. Anh nhìn ra ban công, phát hiện hai chậu cây từng đặt ở góc ban công đã không còn. Trình Nghê thấy ánh mắt anh dừng lại ở đó, khựng lại một chút nhưng không nói gì.
Tối nay Triệu Nghiên Châu còn ca trực, ngồi thêm lát nữa liền đứng dậy cáo từ. Trình Thục Mi vội thúc giục Trình Nghê tiễn anh xuống lầu, anh từ chối, nhưng bà kiên quyết bắt cô đi, còn bảo tiện thể mang rác trong bếp đi đổ luôn.
Hai người một trước một sau ra khỏi cửa, Trình Nghê xách theo túi rác. Cửa vừa đóng lại, Triệu Nghiên Châu đột nhiên vươn tay như muốn cầm lấy túi rác thay cô. Trình Nghê rụt tay lại, nói: "Em tự cầm được."
Anh không ép.
Trình Nghê ngẩng đầu hỏi: "Mẹ em lấy số anh từ khi nào vậy?"
Triệu Nghiên Châu đáp: "Khi em làm thủ tục xuất viện."
Trình Nghê nghĩ một chút, rồi nói: "Nếu sau này mẹ em còn gọi cho anh, anh cứ xem như không nghe thấy đi."
Triệu Nghiên Châu không trả lời câu đó, chỉ hỏi ngược lại: "Hai chậu cây kia đâu rồi?"
Trình Nghê đáp: "Em vứt rồi. Dù sao cũng không có thời gian chăm sóc, để ngoài ban công chỉ thêm vướng víu, dứt khoát bỏ đi, không nhìn thấy thì nhẹ lòng hơn."
Triệu Nghiên Châu như sực nhớ ra điều gì, gật đầu: "Cũng phải."
Trình Nghê hơi nghẹn lời, cố ý nói: "Bác sĩ Triệu tới nhà em thế này, không sợ bạn gái anh hiểu lầm à?"
Ánh mắt anh dừng trên mặt cô, hơi cau mày: "Tiểu Chu không nói với em à?"
Trình Nghê hỏi lại: "Cô ấy muốn nói gì với em?"
Hôm dự tiệc cưới y tá trưởng, người mời là mời cả anh và Hứa Thanh Hà. Anh đã nói rõ rằng hai người đã chia tay. Triệu Nghiên Châu nghĩ Tiểu Chu hẳn sẽ kể lại cho Trình Nghê chuyện này.
Anh nhìn cô thật kỹ, nhưng cuối cùng cũng không nói gì thêm.
Trình Nghê đổ rác xong, quay trở lại nhà. Vừa vào cửa, Trình Thục Mi liền hỏi: "Sao rồi, có nói chuyện thêm chút nào với Tiểu Triệu không?"
Trình Nghê thở dài: "Mẹ, sau này mẹ đừng gọi cho anh ấy nữa. Anh ấy bận lắm, không có thời gian tiếp chuyện mẹ đâu."
Trình Thục Mi sắc mặt thay đổi, nói: "Mẹ làm vậy chẳng phải cũng là vì muốn tốt cho con thôi. Tiểu Triệu thật sự tốt mà, vừa đẹp trai, công việc ổn định, gia cảnh cũng khá. Con tranh thủ lúc còn trẻ, giữ lấy người ta đi. Như mẹ nói đấy, lỡ qua là không còn cơ hội đâu, con phải nghĩ cho kỹ vào."
Trình Nghê chẳng muốn nghe mẹ càm ràm thêm, liền đi thẳng vào phòng ngủ, đóng cửa lại.
Trải qua đợt điều trị vừa rồi, sức khỏe Trình Thục Mi cũng ổn định hơn, bà tính về thành phố Hòe ở một thời gian. Trình Nghê bảo mẹ đợi đến cuối tuần, hai mẹ con cùng về đó một chuyến, cô cũng nhớ bà ngoại.
Thứ Bảy, hai mẹ con bắt xe trở về thành phố Hòe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!