Chương 32: Dù sao mẹ cũng chấm dứt với ông ta rồi, con đừng lo nữa

Đêm đó, Triệu Nghiên Châu không về nghỉ ở bên ngoài, mà ở lại phòng bệnh trông cùng Trình Nghê.

Khi Trình Nghê tỉnh dậy, cô phát hiện mình không biết từ lúc nào đã tựa đầu lên vai anh ngủ cả đêm. Cô khẽ ngẩng lên nhìn, thấy anh vẫn đang nhắm mắt, trên gương mặt mang theo chút mỏi mệt. Trình Nghê nhẹ nhàng nhấc đầu ra khỏi vai anh, cố gắng không làm động, nhưng động tác dù rất khẽ vẫn khiến anh tỉnh lại. Anh khẽ nhíu mày, mở mắt ra, cúi đầu nhìn cô: "Dậy rồi à?"

Trình Nghê lập tức né tránh ánh mắt anh, đứng dậy, đưa tay chỉnh lại tóc, khẽ "ừ" một tiếng.

Triệu Nghiên Châu cũng đứng lên, giơ tay hoạt động bả vai đã tê dại, nói: "Tôi đi mua bữa sáng."

Nói xong, anh mở cửa rời khỏi phòng.

Trình Nghê đứng ngẩn người tại chỗ một lát, rồi nhìn về phía giường bệnh. Mẹ cô đã tỉnh, mở mắt nhìn cô. Trình Nghê bước tới, hỏi mẹ có muốn uống nước không.

Trình Thục Mi gật đầu. Trình Nghê nâng giường lên, đỡ mẹ uống vài ngụm nước, bà khàn giọng mở lời: "Người vừa nãy là bạn trai con à?"

Trình Nghê khựng lại một chút, đáp: "Không phải, chỉ là bạn thôi."

Trình Thục Mi tỏ ra không tin lắm. Trình Nghê cũng không buồn giải thích, tùy mẹ muốn nghĩ sao thì nghĩ. Cô ngồi xuống mép giường, hỏi: "Sao lại thành ra thế này? Có phải do ông ta đánh mẹ không?"

Trình Thục Mi cố ý né tránh: "Không nghiêm trọng đến thế đâu."

Trình Nghê không muốn để mẹ lảng tránh như vậy: "Lát nữa bác sĩ vào kiểm tra phòng, con sẽ hỏi rõ xem là do ngoại lực gây ra hay vì nguyên nhân nào khác."

Thấy không giấu được, Trình Thục Mi đành nói: "Chỉ là tranh cãi một chút, đẩy qua đẩy lại thôi."

Trình Nghê không tin: "Chỉ đẩy mà nghiêm trọng tới mức phải mổ? Lần trước trên người mẹ cũng có vết bầm, cũng là do ông ta đánh phải không?"

Trình Thục Mi chạm vào vết thương, đau đến cau mày: "Dù sao mẹ cũng chấm dứt với ông ta rồi, con đừng lo nữa."

Trình Nghê còn muốn nói tiếp thì Triệu Nghiên Châu đẩy cửa bước vào, cô liền ngừng lại. Trên mặt vẫn còn nét xúc động, Triệu Nghiên Châu nhìn cô một cái, dịu giọng: "Ăn sáng đi đã, có gì từ từ nói sau."

Hai ngày này, Trình Thục Mi không được ăn đồ ăn đặc, chỉ có thể truyền dịch để bổ sung dinh dưỡng. Khi hai người ăn sáng trong phòng bệnh, ánh mắt bà vẫn không rời khỏi gương mặt Triệu Nghiên Châu, đến nỗi khiến Trình Nghê cũng thấy không được tự nhiên, vậy mà anh vẫn giữ nét mặt bình thản.

Ăn xong, Trình Thục Mi liền hỏi: "Cháu và Nghê Nghê là quan hệ gì? Là bạn trai bạn gái à?"

Vẫn cái kiểu hỏi thẳng không kiêng dè, Triệu Nghiên Châu liếc nhìn Trình Nghê rồi đáp: "Là bạn bè ạ."

Trình Thục Mi vẫn giữ nguyên ánh mắt "ta biết cả đấy", cười nói: "Thế hôm đó Nghê Nghê ở nhà bà ngoại gọi điện cho ai, còn đóng cửa phòng nữa, không phải gọi cho cháu sao"

Trình Nghê nghe không nổi nữa, ngắt lời: "Không phải anh ấy. Con với người đó chia tay rồi."

Trình Thục Mi sững ra, nhưng bà là người từng trải, không cảm thấy xấu hổ vì nhận nhầm. Lập tức quay sang hỏi họ tên, nghề nghiệp của Triệu Nghiên Châu, cha mẹ làm gì.

"Mẹ, mẹ làm gì đấy?" Trình Nghê bực bội nói.

Triệu Nghiên Châu lại không hề tỏ ra mất kiên nhẫn, vẫn ôn tồn trả lời từng câu. Trình Thục Mi càng nghe càng vừa lòng, thái độ nhiệt tình thấy rõ. Cuộc trò chuyện chỉ bị gián đoạn khi điện thoại của Triệu Nghiên Châu đổ chuông.

Anh ra ngoài hành lang nghe máy, Trình Nghê cũng theo ra. Anh vừa nghe điện thoại vừa liếc nhìn cô. Cô thấy anh nhìn, bỗng cảm thấy mất tự nhiên, quay đầu đi chỗ khác. Không hiểu sao dạo này da mặt cô như mỏng đi, không nhịn được lại lắng nghe anh nói gì. Hình như là điện thoại từ bệnh viện gọi tới. Chờ anh nói xong, cô mới bảo: "Nếu anh có việc thì cứ về trước đi, mẹ tôi có tôi lo."

Triệu Nghiên Châu đáp: "Không vội, anh đặt vé máy bay chuyến tối rồi."

Cô thầm rủa mình tự đa tình. Anh lại nhìn cô nói tiếp: "Ca mổ lần này anh đều xin nghỉ hết rồi."

Cô ngừng lại, không đáp.

Sau khi bác sĩ kiểm tra xong, dặn thêm vài điều, Trình Nghê hỏi cần nằm viện bao lâu, bác sĩ nói khoảng một tuần là có thể xuất viện. Cô liền gọi điện xin nghỉ phép. May mà công ty cũng không làm khó, nhưng chỉ cho phép nghỉ đúng một tuần.

Bác sĩ rời đi, Trình Thục Mi tuy trông yếu nhưng vẫn trò chuyện không ngừng với Triệu Nghiên Châu. Trình Nghê vốn nghĩ anh là người ít nói, không hiểu sao hôm nay lại kiên nhẫn vậy. Những câu hỏi mẹ cô đưa ra cũng không dễ chịu gì.

Trình Nghê vốn không ưa mấy kiểu đàn ông màu mè khoe mẽ. Hồi học đại học có cậu bạn học vài trò ảo thuật, cứ thấy nữ sinh vào lớp là trổ tài, cô lúc nào cũng khịt mũi coi thường. Cô thích kiểu đàn ông điềm đạm, trầm ổn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!