Chương 29: Trong lòng anh

Hôm sau, Trình Nghê ăn trưa xong ở nhà bà ngoại rồi quay về thành phố Du. Buổi tối cô còn phải bay, nên sau khi tắm rửa sạch sẽ, rửa mặt xong, cô bắt đầu trang điểm. Lúc nghỉ ngơi ở nhà, cô thường không trang điểm thì thôi, đã trang điểm thì sẽ làm tử tế.

Trang điểm xong cũng gần hai giờ chiều, cô thu dọn sơ qua rồi gọi xe ra sân bay.

Gần đây Trình Nghê phát hiện mình liên tục gặp người quen trên chuyến bay. Trước kia một năm còn chẳng gặp nổi một ai, nửa năm nay đã gặp đến hai lần.

Khi cô đang đẩy xe phục vụ đi qua khoang phổ thông, hỏi hành khách có muốn uống gì không, thì một người phụ nữ đang cúi đầu đọc tạp chí ngẩng đầu lên, dịu dàng nói: "Phiền cô cho tôi một ly cà phê."

Khi Trình Nghê rót cà phê cho Hứa Thanh Hà, cô nhận ra ánh mắt đối phương vẫn dừng lại trên mặt mình. Xuất phát từ nghiệp vụ chuyên môn, Trình Nghê vẫn giữ nụ cười nhạt trên môi, đưa cà phê cho cô ta. Hứa Thanh Hà cười cảm ơn, Trình Nghê khẽ gật đầu: "Không có gì."

Cô tiếp tục phục vụ những hành khách khác. Sau khi hỏi xong toàn bộ hành khách trong khoang phổ thông, Trình Nghê quay lại khu vực phục vụ. Cô hơi nghi ngờ việc Hứa Thanh Hà chăm chú nhìn mình, chẳng lẽ Triệu Nghiên Châu từng nói gì với cô ta? Nhưng Trình Nghê không muốn nghĩ nhiều.

Khi máy bay hạ cánh xuống sân bay ở châu Phi, đã là tám giờ sáng hôm sau. Cô và các đồng nghiệp vừa trải qua một đêm dài. Dù có ca nghỉ giữa chừng, nhưng trên máy bay rất khó ngủ ngon, đa phần chỉ là nhắm mắt cho qua. Sau khi xuống máy bay, mọi người đều mệt rã rời, lên xe về khách sạn để nghỉ bù.

Trình Nghê cố gắng chống đỡ để tẩy trang, tắm rửa, thay đồ ngủ rồi chui vào chăn. Mới nhắm mắt chưa đến hai phút đã ngủ say như chết. Cô ngủ một mạch đến hơn năm giờ chiều mới tỉnh dậy, rửa mặt, trang điểm, thay đồng phục chuẩn bị chuyến bay về nước.

Trình Nghê không ngờ rằng, chuyến bay hôm đó đến châu Phi gặp Hứa Thanh Hà, mấy ngày sau lại gặp tiếp cô ta một lần nữa. Nhưng lần này không chỉ có Hứa Thanh Hà, mà còn có Triệu Nghiên Châu, Dương Trác và bạn bè của họ. Bên cạnh Dương Trác còn có một cô gái trẻ tuổi, nhìn có vẻ là bạn gái anh ta, hai người khá thân mật.

Đó là ở một nhà hàng kiểu Tây, họ ngồi ở một bàn khác, vẫn trong tầm mắt Trình Nghê.

Cô nhìn thấy Dương Trác, thì Dương Trác cũng thấy cô, liền cười nói với Triệu Nghiên Châu: "Kia không phải là Trình Nghê sao? Người bên cạnh chắc là bạn trai cô ấy rồi."

Hứa Thanh Hà liếc nhìn Triệu Nghiên Châu, thấy nét mặt anh vẫn bình thản, không có biểu hiện gì đặc biệt.

Dương Giai Nại cũng nhìn sang rồi cảm thán: "Ôi, cô ấy xinh thật đấy."

Hứa Thanh Hà hơi khó chịu, hỏi Dương Trác: "Cậu quen cô ấy à?"

Trước đó, Hứa Thanh Hà từng hỏi Dương Trác về chuyện Triệu Nghiên Châu có bạn gái hay không, anh ta nói thời gian ở nước ngoài thì không rõ, nhưng sau khi về nước chưa thấy anh ấy dẫn ai đi gặp bạn bè.

Dương Trác lắc đầu: "Nói quen thì không hẳn, chỉ là cô ấy học cùng trường cấp ba với tôi và Triệu Nghiên Châu, nhưng khác lớp. Khi ấy cô ấy nổi tiếng lắm, nên ai cũng biết đến, nhưng tôi chưa từng tiếp xúc."

Hứa Thanh Hà hỏi: "Là vì ngoại hình sao?"

Dương Trác cười: "Phần đó cũng có. Ngoài ra còn vì hồi đó nhiều nam sinh theo đuổi cô ấy. Con trai cấp ba mà, thấy con gái đẹp là đứng hình luôn. Cô ấy thì không thích học, chuyện tình cảm lại khá tùy tiện, nên cũng có không ít tin đồn không hay."

Không rõ vì sao, nghe Dương Trác nói vậy, Hứa Thanh Hà bỗng thấy nhẹ lòng hơn.

Triệu Nghiên Châu là bác sĩ chính điều trị cho ba của Kha Đình. Vì Kha Đình chăm sóc ba trong viện nên cũng từng gặp Triệu Nghiên Châu vài lần.

Lúc đầu, Kha Đình không biết vị bác sĩ Triệu ấy chính là người từng hẹn hò với Trình Nghê. Mãi đến hôm Tằng Trinh và Tư Văn đến viện thăm ba Kha Đình, Tư Văn nhắc rằng bác sĩ Triệu từng tham dự hôn lễ của cô và Tằng Trinh. Kha Đình là phù rể hôm đó, lo tiếp khách nên không để ý lắm đến bác sĩ nào cả.

Sau hôm đó, anh từng hỏi Tư Văn xin cách liên lạc của Trình Nghê, anh chỉ nói Trình Nghê đang quen một bác sĩ, chính là người điều trị cho Tằng Trinh.

Mấy ngày sau, Tằng Trinh nói Trình Nghê đã chia tay với vị bác sĩ kia, hỏi anh có muốn mời cô ấy đến nhà ăn cơm không. Kha Đình quả thực có cảm tình với Trình Nghê, đàn ông mà, ai chẳng thích con gái xinh đẹp, huống hồ Trình Nghê lại đúng gu anh, nên anh đồng ý.

Kha Đình nhìn về phía bàn bác sĩ Triệu, nói: "Đó là bác sĩ Triệu à? Chính là người mà mắt nhìn không được tốt ấy?"

Trình Nghê: "Tằng Trinh kể cho anh à?"

Kha Đình lắc đầu:

"Không, hôm Tư Văn và Tằng Trinh đến viện thăm ba, Tư Văn nói bác sĩ Triệu là người từng phẫu thuật cho Tằng Trinh, anh mới biết là anh ta. Hôm đám cưới Tư Văn, anh có hỏi nó cách liên lạc với em, nó chỉ nói em đang quen bác sĩ điều trị cho Tằng Trinh."

Trình Nghê đưa tay xoa cổ, cũng liếc mắt về phía bàn kia, đột nhiên hỏi: "Đàn ông đều thích con gái thông minh đúng không?"

Kha Đình nửa đùa nửa thật: "Anh nông cạn lắm, chỉ thích con gái xinh đẹp thôi."

Trình Nghê không nhịn được hỏi: "Vậy em và cô ta, ai xinh hơn?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!