Hôm đó ở bệnh viện, những lời nghe được như thể một cái gai cắm trong lòng Hứa Thanh Hà. Mỗi khi nhớ đến, cô lại thấy khó chịu. Cô biết rõ, hai người đã chia tay ba năm, cho dù Triệu Nghiên Châu thật sự từng ở bên người khác thì cũng chẳng sao cả. Dù gì cô cũng từng trải qua hai mối tình sau chia tay anh.
Tại quán bar của Dương Trác, Hứa Thanh Hà trông không có hứng thú gì.
Dương Trác nhắc đến lễ kỷ niệm 70 năm thành lập trường Đại học Du, hỏi hai người họ có muốn về thăm trường không. Cả ba người họ đều là cựu sinh viên của trường. Hứa Thanh Hà đáp: "Đi chứ, cũng lâu rồi không quay lại, tiện thể ghé thăm một chút."
Dương Trác lại hỏi Triệu Nghiên Châu, anh nói còn mấy tháng nữa mới đến, hiện giờ chưa biết có thời gian không, đến lúc đó rồi tính.
Dương Trác uống một ngụm rượu, tựa lưng vào ghế, giọng có phần bất mãn: "Thật không hiểu sao cậu lại chọn làm bác sĩ, lương thấp việc nhiều, mâu thuẫn giữa bác sĩ và bệnh nhân ngày càng gay gắt, ngay cả an toàn cá nhân cũng không đảm bảo, chẳng có gì hay ho cả."
Triệu Nghiên Châu cười: "Ít ra môi trường làm việc đơn giản."
Dương Trác nói: "Vậy công ty của ba cậu chẳng còn ai tiếp quản rồi."
Triệu Nghiên Châu bình thản: "Đó là chuyện của ông ấy, không liên quan đến tôi."
"Người với người đúng là khác nhau." Dương Trác cười, lại nhìn sang Hứa Thanh Hà: "Sao hôm nay ít nói thế? Cãi nhau với Nghiên Châu à?"
Hứa Thanh Hà mỉm cười: "Cãi nhau thì hai đứa còn cùng nhau đến bar của cậu sao?"
Nói rồi, cô tựa vào vai Triệu Nghiên Châu, đan tay vào tay anh. Triệu Nghiên Châu nghĩ cô mệt, cúi đầu hỏi có muốn về trước không. Cô nhìn anh một cái, gật đầu: "Về thôi."
Hai người đứng dậy chuẩn bị rời đi, Dương Trác giữ lại: "Ngồi thêm lát nữa đi."
Triệu Nghiên Châu nói: "Để hôm khác, cô ấy muốn về nghỉ."
Dương Trác cũng không ép, chỉ dặn: "Đến lễ kỷ niệm trường, nhất định phải đến đấy."
Trên đường đưa Hứa Thanh Hà về, xe dừng trước nhà bố mẹ cô. Cô nhìn anh, nói: "Hôm đó em đến bệnh viện tìm anh, nghe được vài chuyện."
Triệu Nghiên Châu nhìn cô: "Chuyện gì?"
Hứa Thanh Hà kể sơ qua chuyện đã nghe được hôm ấy, trong lúc nói vẫn chú ý sắc mặt anh. Cuối cùng, cô hỏi: "Sao anh không nói với em chuyện đó?"
Triệu Nghiên Châu nhíu mày, giọng nhạt: "Không quan trọng, nên không nhắc. Em để ý sao?"
"Công bằng mà nói thì không nên để ý, vì sau khi chia tay, em cũng có hai mối tình." Hứa Thanh Hà ngừng một chút, lại hỏi, "Nhưng em hơi tò mò, cô ấy có phải rất xinh không?"
Triệu Nghiên Châu ngừng lại: "Em quan tâm chuyện đó à?"
Hứa Thanh Hà mím môi: "Cũng hơi tò mò. Mấy y tá trong bệnh viện đều nói cô ấy rất đẹp."
Triệu Nghiên Châu đáp: "Em từng gặp cô ấy rồi."
Hứa Thanh Hà sững người: "Khi nào?"
Triệu Nghiên Châu nhắc: "Hôm ở nhà ăn, em hỏi cô ấy có phải bạn gái Vu Dương không."
Nụ cười trên mặt Hứa Thanh Hà nhạt dần. Người ta vẫn nói chọn người yêu nên xem nội tâm, không thể chỉ nhìn vẻ ngoài. Nhưng dung mạo là ấn tượng đầu tiên, nếu không đủ hấp dẫn, ai sẽ muốn tìm hiểu nội tâm của người đó?
Cô biết Triệu Nghiên Châu không phải người nông cạn, nhưng nghe nói Trình Nghê rất đẹp, lòng cô vẫn cảm thấy khó chịu. Điều này khiến chính cô cũng ngạc nhiên. Cô vốn cho mình là một người độc lập, tự tin, không ngờ lại để tâm đến chuyện như vậy xét cho cùng, cô cũng chỉ là một người bình thường mà thôi.
Hứa Thanh Hà nói: "Vậy thì cô ấy quả thực rất xinh đẹp."
Triệu Nghiên Châu không đáp.
Hứa Thanh Hà còn muốn hỏi thêm, nhưng nghĩ rồi lại thôi. Cô ghé sát hôn nhẹ anh một cái, dặn dò: "Lái xe cẩn thận nhé."
Rồi mở cửa xuống xe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!