Chuyện Triệu Nghiên Châu quay lại với bạn gái cũ là Trình Nghê nghe được từ chỗ Tiểu Chu. Trong giọng Tiểu Chu mang theo sự bất bình thay cô, nói không ngờ bác sĩ Triệu lại là kiểu người như vậy, như thể anh là loại đàn ông "thành công rồi thì phụ bạc", vứt bỏ vợ con.
Trình Nghê chỉ bình thản đáp: "Mọi người đều là người trưởng thành, có gì đâu." Cô còn nói mình cũng có bạn trai rồi. Tiểu Chu "à" một tiếng, ngập ngừng không nói gì thêm.
Cúp máy xong, Trình Nghê ngẩn người một lúc, sau đó đứng dậy, gom hai chậu cây đã héo cho vào túi rác, mang xuống dưới nhà vứt đi.
Tắm rửa xong, thấy thời gian cũng vừa vặn, cô thay quần áo chuẩn bị ra ngoài xem phim với Tằng Trinh thì nhận được cuộc gọi từ Kha Tư Văn, nói Tằng Trinh đã vào phòng cấp cứu.
Trình Nghê giật nảy mình, hỏi gấp: "Có chuyện gì thế?"
Kha Tư Văn bảo tình hình không nghiêm trọng lắm, chỉ là Tằng Trinh nghén nặng quá, chóng mặt đến mức không xuống giường nổi, giờ đang truyền nước ở khu nội trú, có lẽ phải nằm lại vài hôm.
Dù vậy, Trình Nghê vẫn thấy không yên tâm, nên gọi xe tới bệnh viện số 3 thăm Tằng Trinh. Khoa sản ở tầng 5, cô đi thang máy lên, hỏi y tá giường số 12 ở đâu, y tá chỉ tay vào bên trong, Trình Nghê nói lời cảm ơn.
Tằng Trinh nằm ở phòng hai giường, lúc này đang nửa nằm nửa ngồi truyền nước, bàn ăn kê trên giường, vừa xem phim vừa được Kha Tư Văn ngồi cạnh đút trái cây. Thấy Trình Nghê vào, Tằng Trinh trách: "Đã bảo không sao rồi, còn chạy một chuyến tới làm gì."
Trình Nghê thở phào: "Bác sĩ có nói vì sao chóng mặt nghiêm trọng vậy không?"
Tằng Trinh đáp: "Do nghén quá nặng nên để lại di chứng, bác sĩ bảo vậy."
Trình Nghê nói: "Không ngờ mang thai lại cực thế này."
Tằng Trinh xoa bụng, than nhẹ: "Biết sớm khổ như vậy thì tớ đã không sinh."
Kha Tư Văn cười: "Nói vậy coi chừng bé con trong bụng nghe thấy đấy."
Tằng Trinh lườm anh một cái.
Trình Nghê ngồi lại một lúc rồi đứng dậy ra về, dù sao Tằng Trinh lúc này cũng cần nghỉ ngơi.
Cô ra khỏi phòng bệnh, đang đợi thang máy thì thấy nó đang từ tầng 6 đi xuống. Lúc cửa mở, cô thấy Triệu Nghiên Châu mặc áo blouse trắng đứng bên trong. Ánh mắt anh dừng lại trên mặt cô. Trình Nghê chỉ khựng lại một chút, sau đó bước lên như không có chuyện gì.
Cô đứng quay lưng lại họ, thỉnh thoảng nghe được vài câu đối thoại giữa anh và đồng nghiệp, hình như là đang nói về chuyện ca mổ. Giọng anh rất trầm và thấp, có lẽ vì e ngại nơi công cộng. Giọng người kia thì to hơn, không kiêng dè gì.
Trong vài giây ngắn ngủi đó, Trình Nghê không rõ cảm xúc của Triệu Nghiên Châu là gì. Còn cô, cô chỉ thấy rất khó xử. Cửa thang máy mở ra, cô bước ra mà không hề quay đầu lại.
Triệu Nghiên Châu khẽ nhíu mày, đồng nghiệp anh nhận ra ánh mắt khác thường liền hỏi: "Sao thế? Gặp người quen à?"
Anh lắc đầu: "Không có. Đi khoa cấp cứu thôi."
Khoa cấp cứu vừa tiếp nhận một bệnh nhân rất khó xử lý, phải gọi nhiều khoa tới hội chẩn. Triệu Nghiên Châu cùng đồng nghiệp nhanh chóng đến nơi, tình trạng bệnh nhân còn phức tạp hơn dự đoán, đã hôn mê, mức độ tổn thương nghiêm trọng, chỉ số ISS lên đến 70 điểm.
Sau khi các khoa cùng hội chẩn, nhanh chóng đưa ra phương án phẫu thuật.
Khi ra khỏi phòng mổ, đã hơn mười giờ tối. Triệu Nghiên Châu trở về phòng trực, ngồi xuống ghế, đưa tay xoa cổ, mệt mỏi cũng vơi đi phần nào. Anh lấy điện thoại ra, thấy có tin nhắn từ người nhà bệnh nhân, hỏi về tình trạng sau phẫu thuật.
Anh trả lời vài câu, bảo đây là hiện tượng bình thường sau mổ, cần nằm nghỉ ít nhất nửa tháng, không được làm việc nặng. Người kia lại nhắn thêm vài câu dông dài, anh cũng không trả lời nữa.
Anh mở ngăn kéo, lấy thuốc lá và bật lửa, châm một điếu, trong làn khói mờ, lại nghĩ đến Trình Nghê ở thang máy lúc nãy gương mặt cô bình thản như chưa từng quen biết.
Trình Nghê về đến nhà, lăn qua lộn lại một hồi, cả bữa tối cũng chưa ăn, giờ này bắt đầu thấy đói, cô bèn đặt một suất cơm hộp. Trong lúc chờ cơm giao tới, rảnh rỗi không có việc gì làm, cô lại bắt tay vào dọn dẹp phòng.
Dọn xong thì mệt rã rời, cô nằm vật xuống sofa. Điện thoại vang lên, là tin nhắn của Kha Đình, nói rằng dự án bên anh vẫn chưa kết thúc, có lẽ phải vài ngày nữa mới quay lại được.
Trình Nghê nhắn lại cho anh xong thì chuông cửa vang lên chắc là cơm đã đến. Cô ra lấy đồ ăn, bày ra bàn trà vừa ăn vừa nhận được cuộc gọi video từ Kha Đình. Cô dựng điện thoại dựa vào chiếc cốc trước mặt, màn hình vừa mở ra, Kha Đình lập tức nhìn thấy hộp cơm, chau mày: "Sao giờ này mới ăn tối vậy?"
Trình Nghê ngồi bệt dưới sàn, nói: "Vừa ghé bệnh viện thăm Tằng Trinh."
Kha Đình nhíu mày: "Tiểu Trinh sao thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!