Triệu Nghiên Châu hôm nay ở phòng mổ suốt cả ngày, liên tục thực hiện ba ca phẫu thuật. Khi bước ra khỏi phòng mổ, trời đã tối, ánh đèn đường xa xa dần dần sáng lên.
Đứng liên tục bảy tám tiếng khiến vai và cánh tay đau nhức dữ dội, anh đứng cạnh cửa thông gió, rút một điếu thuốc ra hút. Hút xong, Triệu Nghiên Châu quay về khu khoa chỉnh hình, đi ngang qua trạm y tá thì bị Tiểu Chu gọi lại: "Bác sĩ Triệu, có người đang chờ anh trong phòng trực."
Triệu Nghiên Châu khựng lại một chút, hỏi ai vậy. Tiểu Chu cười cười nói: "Em cũng không biết, chị ấy nói là bạn của anh."
Cửa phòng trực ban mở hé, trong đầu Triệu Nghiên Châu thoáng hiện lên một gương mặt, nhưng lại nghĩ Tiểu Chu nói không nhận ra, chắc cũng không phải là cô ấy. Anh đi vào, thấy bóng dáng mảnh khảnh đang quay lưng ra cửa sổ. Nghe tiếng bước chân, người đó quay đầu lại, mỉm cười: "Nghiên Châu."
Triệu Nghiên Châu hơi sững lại: "Về nước khi nào vậy?"
Hứa Thanh Hà tiến lên, cười đáp: "Về từ tuần trước rồi. Có vẻ anh ngoài chuyện phẫu thuật thì không quan tâm gì khác ở bệnh viện nhỉ? Công ty em hôm nay mới ký kết hợp tác chiến lược với bệnh viện, sau này các thử nghiệm lâm sàng của một số loại thuốc mới sẽ đặt ở đây. Chuyện này anh không biết gì à?"
Triệu Nghiên Châu cười nhạt: "Dạo này bận quá, không chú ý lắm."
Hứa Thanh Hà nhìn kỹ anh, hỏi: "Tối nay anh trực à?"
Anh gật đầu: "Lát nữa còn phải đi kiểm tra các phòng bệnh."
Hứa Thanh Hà có vẻ hơi thất vọng: "Còn tưởng có thể mời anh ăn một bữa, thôi để hôm khác vậy. Hôm nào gọi cả Dương Trác, mấy đứa mình tụ tập đi ăn nhé."
Tiểu Chu ngồi ở trạm y tá, thỉnh thoảng liếc về phía phòng trực ban. Một lát sau, bác sĩ Triệu cùng cô gái kia đi ra, Tiểu Chu giả vờ chăm chú làm việc trên máy tính, nhưng khóe mắt vẫn liếc thấy bác sĩ Triệu tiễn người ra tận thang máy. Cô gái vào thang máy rồi, bác sĩ Triệu cũng không đi cùng, mà quay trở lại phòng trực ban.
Tiểu Chu lập tức cầm điện thoại gửi tin cho Trình Nghê: "Có người con gái đến tìm bác sĩ Triệu."
Một lúc lâu sau mới nhận được hồi âm của Trình Nghê: "Ờ."
Tiểu Chu không đoán ra được ý của chữ "Ờ" này là đang giận hay chẳng quan tâm. Nhưng chưa kịp nghĩ thêm thì Trình Nghê lại nhắn tiếp: "Tôi với bác sĩ Triệu chia tay rồi, sau này có chuyện gì liên quan đến anh ấy thì đừng nói với tôi nữa."
Tiểu Chu hơi bất ngờ, nhưng cũng không tiện hỏi gì thêm, chỉ trả lời qua loa cho xong.
Sau khi gửi tin nhắn xong, Trình Nghê ném điện thoại sang một bên, mắt nhìn lên trần nhà. Dù nói vậy, cô vẫn không kìm được mà tò mò về người phụ nữ kia. Nhưng cô kiềm chế, không hỏi thêm gì. Dù là ai, thì cũng chẳng liên quan đến cô.
Cô nhắm mắt lại. Điện thoại bên gối lại rung lên. Cô với tay lấy, là tin nhắn của Kha Đình, hẹn thứ Bảy đi dạo ở vườn Bắc Giao.
Trình Nghê khẽ ngẩn người, vì sự trùng hợp này mà buồn cười, nhưng nghĩ lại, cũng chẳng phải trùng hợp gì lạ thành phố Du chỉ lớn vậy thôi, chỗ đi chơi cũng chỉ có vài nơi như vườn Bắc Giao, hồ Minh Vũ.
Cô nhắn lại: "Không đi Vườn Bắc Giao nữa, mình đi hồ Minh Vũ nhé"
Hai người nhắn thêm vài câu nữa, nhưng vì hôm sau Trình Nghê phải bay sớm, cô không tiếp tục trò chuyện lâu.
Chuyến bay lần này dài hơn bình thường, thêm năm giờ, suýt nữa là đạt tới giới hạn bay trong ngày.
Tối đó về đến nhà, Trình Nghê rửa mặt xong là lên giường ngủ một mạch tới ba giờ chiều hôm sau, quên luôn buổi hẹn với Kha Đình.
Cô bị tiếng sấm bên ngoài đánh thức, vừa xem điện thoại thì thấy mấy cuộc gọi nhỡ từ Kha Đình. Cô mới sực nhớ ra chuyện hai người đã hẹn đi hồ Minh Vũ.
Trình Nghê lập tức gọi lại. Kha Đình bắt máy sau vài giây.
"Xin lỗi, em ngủ quên mất," cô nói đầy áy náy.
Kha Đình cười hỏi: "Không thấy tin nhắn anh gửi à?"
"Không, anh gửi gì vậy? Em vừa tỉnh dậy, mới chỉ kịp nhìn mấy cuộc gọi nhỡ."
Kha Đình đáp: "Không có gì, anh đột xuất phải đi công tác ở thành phố khác, chắc để hôm khác hẹn lại thôi."
Trình Nghê thở phào nhẹ nhõm.
Kha Đình cười hỏi: "Sao anh nghe giọng em như đang nhẹ nhõm thì phải?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!