Hôm đó Tiểu Chu thấy Trình Nghê và Triệu Nghiên Châu trong căn tin, tối liền gọi điện mắng Trình Nghê là không nghĩa khí. Cô còn nhớ đến chuyện lần trước Trình Nghê hỏi về lịch trực của bác sĩ Triệu, lúc đó lại lấy cớ là hỏi giúp cô bạn họ Tăng, càng nghĩ càng tức, trong điện thoại vừa khóc vừa trách mắng, khiến Trình Nghê có cảm giác như mình là kẻ phụ tình vậy.
Để dỗ Tiểu Chu nguôi giận, Trình Nghê mời cô ăn một bữa lẩu. Tiểu Chu lúc này mới hết giận, còn nói không ăn lẩu uổng phí, sau này sẽ giúp Trình Nghê trông chừng bác sĩ Triệu trong bệnh viện. Trình Nghê bật cười: "Trông anh ấy làm gì?"
Miệng còn đang nhai viên bò viên, Tiểu Chu lúng búng nói: "Bác sĩ Triệu đẹp trai thế, có biết bao nhiêu người để ý anh ấy."
Trình Nghê trầm ngâm: "Nói cũng có lý, hay là... tôi mua cho anh ấy một chiếc nhẫn đeo nhỉ?"
Tiểu Chu gật đầu đồng tình: "Ừm, ý kiến hay đấy. Như vậy thì người nhà bệnh nhân nhìn thấy bác sĩ Triệu có nhẫn, biết là đã có vợ rồi, cũng sẽ ngại không giới thiệu con gái hoặc cháu gái của họ nữa."
Tất nhiên, những lời này Trình Nghê chỉ nói đùa với Tiểu Chu. Nhưng lần sau khi gặp lại Triệu Nghiên Châu, thấy anh đang nấu ăn trong bếp, cô lại không nhịn được cứ nhìn chăm chú vào tay anh. Đến mức khiến Triệu Nghiên Châu thấy kỳ lạ, liếc nhìn cô dò xét:
"Em nhìn gì vậy?"
Trình Nghê nâng tay anh lên, ngón tay hơi thô ráp, chắc là do thường cầm dao mổ. Cô nghĩ, tay đàn ông nên như thế này, nếu quá mềm mại thì lại mất vẻ nam tính: "Một đôi tay đẹp thế này, không chỉ cầm dao mổ được mà còn biết nấu ăn, đeo nhẫn chắc cũng hợp lắm."
Triệu Nghiên Châu không đoán nổi cô định giở trò gì, cúi đầu nhìn cô: "Em muốn kết hôn với anh sao?"
Mặt Trình Nghê nóng bừng, hất tay anh ra: "Anh tự tin quá rồi đấy."
Triệu Nghiên Châu khẽ cười, tiếp tục cắt thịt bò: "Vậy sao em lại nói anh hợp đeo nhẫn."
Trình Nghê dựa vào bàn bếp, giải thích: "Tiểu Chu nói trong bệnh viện nhiều người để ý anh, bảo em nên mua nhẫn cho anh đeo, như thế người nhà bệnh nhân biết anh có bạn gái rồi thì không giới thiệu mấy cô gái trẻ nữa."
Triệu Nghiên Châu nói: "Mấy thứ bên ngoài đó chẳng ngăn được gì, quan trọng là bản thân người đó thế nào. Nếu là người một lòng một dạ thì không cần nhẫn cũng biết giữ khoảng cách. Còn đã lăng nhăng thì dù có đeo nhẫn trước mặt em, sau lưng em vẫn tháo ra giấu trong túi, em cũng không biết."
Trình Nghê chui vào dưới tay anh, ôm lấy cổ, mắt nhìn thẳng vào anh: "Nghe cũng có lý, vậy bác sĩ Triệu thuộc kiểu nào, một lòng một dạ hay là lăng nhăng?"
Triệu Nghiên Châu cũng nhìn cô, thấp giọng hỏi lại: "Vậy em thấy anh là loại nào?"
Trình Nghê cố tình quay mặt đi: "Ai mà biết được, có khi trước mặt em thì giả vờ đứng đắn, sau lưng lại ong bướm đầy trời."
Triệu Nghiên Châu giữ lấy mặt cô, cúi đầu hôn xuống, thì thầm: "Em cứ xem anh là người một lòng một dạ đi."
Hai người hôn nhau một lúc, Trình Nghê th* d*c tựa vào ngực anh, nghe anh hỏi lại: "Vậy còn em thì sao?"
Trình Nghê đáp: "Thì anh cứ coi em là lăng nhăng đi."
Triệu Nghiên Châu nâng cằm cô lên, nhíu mày nhìn cô. Vẻ mặt đó hơi nghiêm, khiến Trình Nghê bị dọa, lập tức mềm giọng: "Em một lòng một dạ, một lòng một dạ mà."
Cô lại ôm lấy cổ anh, dụi đầu vào vai anh: "Em phát hiện ra lúc anh không cười mà nhìn người khác, trông khá đáng sợ."
Triệu Nghiên Châu hỏi: "Khi nào?"
"Lúc nãy chứ còn lúc nào nữa, cứ như muốn ăn tươi nuốt sống em vậy." Trình Nghê chợt nhớ ra một chuyện, ngẩng đầu hỏi, "Tuần sau Tăng Trinh kết hôn, anh muốn đi cùng em không?"
Triệu Nghiên Châu hỏi: "Chính xác là lúc nào?"
Trình Nghê nói: "Thứ bảy. Tất nhiên nếu anh không muốn đi cũng không sao, mà hôm đó em bận lắm, chắc không lo được cho anh đâu, dù gì em cũng là phù dâu của Tăng Trinh."
Triệu Nghiên Châu: "Anh sẽ đổi ca với đồng nghiệp."
Trình Nghê: "Không phiền người khác chứ?"
"Đổi ca trong bệnh viện là chuyện bình thường, ai mà chẳng có lúc bận." Triệu Nghiên Châu cau mày, "Em ra phòng khách đi, không thì bữa này nấu đến khuya mất."
Ý là chê cô vướng víu. Trình Nghê hừ nhẹ một tiếng, rời khỏi vòng tay anh, rồi lại quay đầu hỏi: "Em xem phòng làm việc của anh được không?"
Triệu Nghiên Châu gật đầu: "Xem đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!