Tối hôm ấy, sau nụ hôn trước cửa nhà cô, mối quan hệ giữa Trình Nghê và Triệu Nghiên Châu đã có một bước tiến rõ rệt. Anh cũng chủ động và ấm áp hơn trước. Trình Nghê chợt nhớ đến chuyện cây bút máy, liền hỏi lại anh hôm đó khi mang quần áo về nhà, có phát hiện ra món đồ nào không.
Anh hỏi qua điện thoại: "Đồ gì cơ?"
Trình Nghê không rõ anh thật sự không thấy hay cây bút đã bị mất, nên nói: "Một cây bút máy màu đen."
Anh hạ giọng hỏi: "Sao lại nghĩ đến việc tặng anh bút máy?"
Trình Nghê nói: "Anh là bác sĩ mà, chẳng phải lúc nào cũng phải viết bệnh án sao? Em nghĩ qua nghĩ lại vẫn thấy bút máy là hợp nhất. Nếu chọn cà vạt hay gì đó thì lại hơi thân mật quá, mà quan hệ của tụi mình cũng chưa đến mức ấy."
Triệu Nghiên Châu cười: "Bây giờ chủ yếu đều là bệnh án điện tử cả, cũng ít dùng tới giấy tờ lắm."
"Vậy à?" – Trình Nghê đáp – "Thì cũng có thể dùng để ký tên chẳng hạn. Bệnh viện anh không phải có nhiều giấy tờ cần ký lắm sao?"
Triệu Nghiên Châu nói: "Thôi cứ để ở nhà, bệnh viện nhiều người, vội vàng lại dễ làm mất."
Trình Nghê ngẫm lại cũng thấy đúng. Ở bệnh viện, bác sĩ mượn bút qua lại là chuyện thường, mà cây bút này lại gần bằng nửa tháng lương của cô, nếu lỡ bị làm mất thì đúng là uổng công vô ích. Cô nói: "Vậy thì cứ để ở nhà, coi như trưng bày vậy."
Trình Nghê sắp lên xe để kiểm tra an ninh, nói với anh câu cuối rồi cúp máy.
Tình cờ chuyến bay đến Triều Thành lần này, cô và Tề Nhã cùng được phân công. Tề Nhã trêu: "Đang tám chuyện với bạn trai à?"
Trình Nghê cười: "Vẫn chưa phải bạn trai."
"Vậy là người đang tìm hiểu." – Tề Nhã tỏ vẻ hiểu rõ, rồi hỏi – "Người đó làm nghề gì vậy?"
"Bác sĩ khoa xương khớp."
Tề Nhã lập tức cụt hứng: "Bác sĩ à, vậy thì chắc bận lắm. Nghề tụi mình thì cũng suốt ngày bay đi bay về, chẳng mấy khi ở nhà. Một tuần gặp được mấy lần? Theo tớ, người trong ngành này nên tìm người vừa có tiền vừa có thời gian, kiểu như con nhà giàu ấy."
Trình Nghê cười nhẹ: "Con nhà giàu thì quanh họ toàn người đẹp, chưa chắc đã để mắt đến tụi mình đâu."
Tề Nhã thở dài: "Vẫn là chị Lâm đáng ngưỡng mộ nhất. Cậu thân với chị ấy vậy, không nhờ chị ấy giới thiệu vài anh chàng tinh anh cho cậu sao?"
Trình Nghê lắc đầu, nửa thật nửa đùa: "Tớ cũng tự biết mình là ai. Có gương mặt xinh thì cũng vậy thôi, đầu óc chẳng có gì đặc sắc, mấy anh nhà giàu có học chắc cũng chẳng nhìn trúng."
Tề Nhã bật cười: "Biết đâu lại gặp đúng người hời hợt, chỉ cần đẹp là được! Thật ra đàn ông đa số là động vật dùng mắt. Nếu tớ là đàn ông, tớ nhất định sẽ cưới cậu. Đi làm mệt mỏi, mở cửa về nhà là thấy một mỹ nhân đang đợi, gần gũi một chút, mọi mệt mỏi tan biến. Sống chung mà, có cần lên lớp triết học đâu mà cần nội hàm cho lắm."
Trong lúc bay, trùng đúng giờ ăn. Máy bay vừa ổn định độ cao, họ bắt đầu kiểm tra suất ăn, cho vào lò hâm nóng, rồi đẩy xe ra phục vụ hành khách. Sau đó lại phải đi thu dọn hộp thức ăn – giờ ăn luôn là lúc bận rộn nhất.
Chuyến bay này còn phải trung chuyển, đến Triều Thành lúc hai giờ chiều. Ban đầu dự định bay về thành phố Du lúc sáu giờ tối, nhưng vì Triều Thành bất ngờ đổ tuyết lớn, để đảm bảo an toàn, chuyến bay bị hoãn tới sáng hôm sau. Thế nên bọn họ cũng không thể về ngay.
Tối đó, Trình Nghê và Tề Nhã cùng ở một phòng. Sau khi tắm xong, cô nhận được cuộc gọi từ mẹ. Từ sau sinh nhật bà ngoại, đây là lần đầu bà liên lạc lại.
Cô bắt máy, hỏi mẹ có chuyện gì.
Trình Thục Mai nói giọng lè nhè, pha chút oán trách:
"Không có chuyện gì thì không được gọi à... Người ta nói con gái là chiếc áo bông nhỏ của cha mẹ, sao đến mày... tao lại đẻ ra cái thứ vô tâm vô tính như con sói mắt trắng thế hả?"
Nghe giọng mẹ, Trình Nghê biết chắc lại uống rượu. Cô cũng không cúp máy, cứ để bà nói luyên thuyên bên kia, còn mình thì làm việc. Đợi bà nói chán rồi, tự động cúp máy.
Hôm sau, lại một chuyến bay kéo dài sáu tiếng. Về đến thành phố Du thì đã tám giờ tối. Triệu Nghiên Châu trực đêm ở bệnh viện, còn cô thì ba giờ sáng hôm sau phải dậy đi chuyến sớm. Dù rất muốn gặp anh, nhưng cô vẫn cố nhịn, không chủ động liên lạc.
Bay liên tục bốn ngày, cuối cùng mới được nghỉ hai ngày. Mà khi cô được nghỉ thì Triệu Nghiên Châu lại phải đi họp ở thành phố khác. Lúc anh gọi điện, cô bất ngờ thấy giận dỗi, nên không bắt máy. Dù biết rõ không phải lỗi của anh, nhưng vẫn thấy không vui.
Cô nghĩ, anh gọi một lần mà cô không nghe thì chắc sẽ thôi. Ai ngờ anh lại gọi lại thật.
Trình Nghê muốn thử xem anh có kiên nhẫn đến đâu, liền nhìn chằm chằm vào điện thoại. Anh gọi hai lần, cô đều không nghe. Rồi máy im lặng. Mười phút trôi qua, anh không gọi lại. Cô bỗng có chút hối hận, tự nhiên bày đặt giá cao làm gì chứ? Đáng ra nên nghe rồi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!