Xe vừa rời khỏi khu biệt thự, Trình Nghê cũng không hỏi tại sao Triệu Nghiên Châu lại ở đó — cô đoán chắc là nhà ba mẹ anh ở khu này.
Khi xe dừng dưới khu nhà cô thuê, Trình Nghê sắp mở cửa xuống xe thì hỏi: "Anh không xuống à?"
Câu này cô nói rất tự nhiên. Triệu Nghiên Châu liếc cô một cái, tháo dây an toàn, cũng xuống xe cùng cô.
Căn hộ Trình Nghê thuê nằm trong khu chung cư cũ, không có thang máy, nhưng tầng cũng không cao. Hai người vừa đi lên thì gặp một cô hàng xóm đang đổ rác. Triệu Nghiên Châu khí chất nổi bật, lại cao lớn, khiến người ta không nhịn được mà liếc nhìn thêm mấy lần.
Lên đến tầng năm, Trình Nghê lục tìm chìa khóa trong túi, mở cửa mời anh vào.
Triệu Nghiên Châu thay dép ở cửa, đứng trong tiền sảnh nhìn quanh phòng khách. Căn hộ không rộng lắm, nhưng được dọn dẹp khá ngăn nắp. Ghế sô pha màu trắng sữa, bàn trà cùng tông màu, một chiếc gương toàn thân đặt sát tường, cửa kính ban công đang mở, trên ban công có vài chậu cây, nhưng đều xụi lơ như bị bỏ bê từ lâu.
Triệu Nghiên Châu đi vào, ánh mắt dừng lại trên chiếc kệ ti vi, trên đó có một khung ảnh trắng đen của cô. Trong ảnh, Trình Nghê mặc một chiếc áo ghi
-lê cổ trễ caro đen trắng cùng quần short đen, để lộ phần ngực trắng ngần. Tư thế hơi làm dáng, có chút quyến rũ giả tạo, nhưng nhờ vẻ bối rối non nớt trên gương mặt lại khiến tấm ảnh không quá phô, ngược lại, mang theo nét vừa ngây thơ vừa gợi cảm.
Trình Nghê thấy ánh mắt anh dừng ở khung ảnh, lập tức mặt đỏ bừng, nhưng giả vờ thản nhiên hỏi:
"Anh uống gì không?"
"Cho tôi nước lọc là được." anh đáp.
Tranh thủ lúc Triệu Nghiên Châu không để ý, cô nhanh tay lật úp khung ảnh lại. Vào bếp, cô nấu chút nước nóng, pha thêm ít nước khoáng nguội, thử nhiệt độ rồi mang ra để lên bàn trà: "Anh đợi một chút, tôi vào phòng lấy đồ."
Lần trước đã gấp gọn bỏ sẵn vào túi, Trình Nghê mở tủ lấy ra rồi đem ra phòng khách.
Cô xách túi đưa cho anh, nhưng khi anh vừa với tay, cô lại rụt về, đặt bên cạnh bàn trà. Triệu Nghiên Châu yên lặng nhìn cô, Trình Nghê nhìn đi chỗ khác: "Đưa anh rồi, chắc anh sẽ về luôn. Thế nên tôi tính để lát nữa mới đưa."
Triệu Nghiên Châu nhàn nhạt hỏi: "Phải đợi bao lâu?"
Trình Nghê cũng nhìn lại anh: "Năm phút thôi. Anh sẽ không đến năm phút mà cũng không ngồi yên được đấy chứ?"
Khung cảnh này thật sự hơi kỳ quặc, hai người trưởng thành ngồi cứng đờ trên ghế sô pha, không nói chuyện, không xem TV, cũng không bấm điện thoại.
Nhưng Trình Nghê thấy năm phút này cũng không đến nỗi khó chịu. Anh không nói gì, khí chất trầm ổn, cảm giác an toàn từ người anh toát ra rõ rệt. Không biết có phải vì trong mắt cô anh có thêm hào quang nghề nghiệp hay không.
Nhưng cũng là bác sĩ, mà từ người Vu Dương, cô lại không cảm nhận được sự an tâm ấy.
Triệu Nghiên Châu đột nhiên hỏi: "Có gì ăn không?"
Trình Nghê hơi sững người: "Anh chưa ăn tối à?"
Anh lắc đầu: "Chưa."
Từ thị trấn về, anh ghé qua nhà ba, hai cha con lại cãi nhau đôi chút trên bàn ăn, anh cũng chẳng động đũa mấy rồi bỏ đi. Không ngờ vừa ra cửa lại gặp cô.
Trình Nghê đứng dậy: "Tôi vào xem trong tủ lạnh còn gì ăn không."
Cô lục ra được một túi bánh chẻo đông lạnh, nhìn hạn sử dụng thì còn hai ngày nữa là hết: "Bánh chẻo đông lạnh, anh ăn không? Nhưng sắp hết hạn rồi đấy."
Triệu Nghiên Châu bước lại gần, cầm gói lên xem.
Trình Nghê chần chừ rồi nói: "Thôi để tôi đặt đồ ăn ngoài cho anh, anh muốn ăn gì?"
Triệu Nghiên Châu ấn tay cô đang cầm điện thoại xuống: "Không cần phiền. Ăn cái này là được."
Nhà cô không có xửng hấp, đành đun nồi nước sôi rồi thả bánh chẻo vào luộc. Khi bánh nổi lên mặt nước thì tắt bếp, dùng muôi múc ra bát, còn pha cho anh bát nước chấm.
Triệu Nghiên Châu đang định ngồi vào bàn ăn, Trình Nghê lo lắng giật đũa trong tay anh: "Thôi đừng ăn, nhỡ anh bị đau bụng thì sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!