Khi Trình Nghê nhận được cuộc điện thoại của bà ngoại, cô vừa mới xuống xe sau chuyến bay. Nhưng đầu dây bên kia không phải giọng của bà ngoại, mà là giọng của người hàng xóm sống kế bà
- thím Chu.
Thím Chu nói: "Trình Nghê à, cuối cùng cháu cũng chịu bắt máy rồi. Bà ngoại cháu bị ngã, tình hình khá nghiêm trọng. Cháu mau xin nghỉ với công ty rồi về nhà một chuyến đi."
Trình Nghê mới vừa kết thúc chuyến bay quốc tế kéo dài mười mấy tiếng, bỗng dưng nghe được tin này, người có chút ngây ngốc, mãi cho đến khi thím Chu kêu cô: "Trình Nghê, cháu có nghe được không thế?"
Trình Nghê lúc này mới kịp phản ứng lại: "Cháu nghe được, thím Chu, bà ngoại hiện tại thế nào rồi, đã đi bệnh viện kiểm tra chưa?"
Thím Chu ở đầu dây bên kia nói: "Đã đưa bà ngoại cháu lên thành phố để chụp phim rồi, bác sĩ bảo là bị gãy xương. Nếu không mổ thì chỉ có thể chữa tạm thời, không phẫu thuật. Nhưng bà ngoại cháu không muốn làm phẫu thuật, bây giờ đang nằm ở nhà. Ta có gọi cho mẹ cháu nhưng bà ấy không nghe máy. Chắc là không thể trông cậy vào mẹ cháu rồi...."
Mẹ cô, Trình Thục Mi, không ai biết bây giờ đang quay lại cùng người đàn ông nào ở Thanh Thị nữa.
Trình Nghê kéo vali, vội vàng rời khỏi ga sân bay, liền vẫy một chiếc taxi:
"Bây giờ cháu sẽ lên xe về thành phố Hòe, thím Chu, phiền người giúp cháu chăm sóc bà ngoại một lát. Chắc khoảng hai tiếng nữa cháu sẽ về tới."
Trình Nghê cúp máy, cô bắt gặp ánh mắt tài xế đang lén nhìn mình qua gương chiếu hậu. Tài xế cười ngượng ngùng, chủ động bắt chuyện:
"Cô làm ở hãng Z phải không? Nhìn bộ đồng phục của cô giống nhân viên hãng Z lắm."
Trình Nghê không để ý đến sự bắt chuyện của tài xế, cúi đầu xem điện thoại ngay. Cô đã nhắn tin cho Tằng Trinh, nói bà ngoại cô bị ngã, tối mai không thể cùng cô ấy đi xem phim như đã hẹn. Tin nhắn vừa gửi đi chưa lâu, Tằng Trinh liền gọi điện thoại lại cho cô, hỏi tình hình thế nào.
Trình Nghê cùng Tằng Trinh nói chuyện qua điện thoại, cô ấy nói: "Nếu cần giúp gì thì cậu cứ gọi cho mình đấy nhé."
Trình Nghê đáp: "Được, biết rồi. Mình cúp máy trước đây."
Hai tiếng sau, Trình Nghê đã đến thành phố Hòe. Cô giơ tay bấm chuông cửa, là thím Chu ra mở cửa cho cô, nhìn thấy Trình Nghê vẫn còn mặc đồng phục màu hồng nhạt của hãng hàng không thì liền nói: "Ôi trời, cháu vừa xuống máy bay sao? Chắc trưa nay chưa kịp ăn gì đâu nhỉ?"
Trình Nghê kéo vali vào phòng khách, nói: "Cháu không đói. Thím Chu, bà ngoại cháu đâu rồi ạ?"
Thím Chu chỉ vào phòng ngủ, nói khẽ: "Bà ngoại cháu ở trong phòng đấy. Ta vừa mới đút cho bà ấy ăn xong bát mì. Bây giờ bà ấy đến xoay người cũng không được. Ta nghĩ chắc vẫn phải phẫu thuật thôi. Cháu thì còn bận công việc, mẹ cháu thì liên lạc không được, nếu cứ chữa tạm thế này, cũng không biết phải nằm bao lâu."
Trình Nghê liền nói cảm ơn: "Cảm ơn thím Chu, làm phiền thím rồi ạ."
Thím Chu xua tay: "Có gì đâu, ta cũng chẳng giúp được gì. Cháu vào thăm bà ngoại trước đi, tiện thể khuyên nhủ bà ấy, làm cho bà yên tâm. Khi nào rảnh, nhớ gọi cho mẹ cháu nữa. Mấy chuyện bị thương gân cốt này, phải mất ít nhất cả trăm ngày mới khỏi, đâu phải là chuyện vài bữa là xong."
Trình Nghê bước vào phòng ngủ, bà ngoại không ngủ, chỉ đang nhắm mắt nghỉ ngơi. Nghe thấy có tiếng động, bà mở mắt ra, cố gắng muốn ngồi dậy, nhưng cơn đau khiến bà hít vào một hơi, rồi lại phải nằm xuống.
Trình Nghê vội bước nhanh đến: "Bà ngoại, bà cứ nằm xuống, đừng cử động."
Bà ngoại thấy cô liền nói: "Sao con lại về rồi?"
Thím Chu đứng ở cửa tiếp lời: "Bà như vậy rồi, Trình Nghê sao có thể không về chứ?"
Trình Nghê quay đầu hỏi: "Thím Chu, có mang phim chụp về không ạ?"
Thím Chu đáp: "Ở ngoài phòng khách, để ta lấy cho cháu."
Chu thẩm mang phim chụp vào. Trình Nghê rút tờ phiếu kết quả ra xem qua. Phần chẩn đoán ghi rất rõ: Đốt sống ở lưng dưới của bà ngoại bị gãy xẹp do bị ép nén.
Bà ngoại ngập ngừng nói: "Nghê Nghê à, bà vẫn không muốn phẫu thuật đâu, sẽ phải một tốn khoản tiền đó..."
Thím Chu ân cần khuyên nhủ: "Chị à, bà mà không phẫu thuật, nằm ở nhà thế này thì ai chăm bà được chứ? Trình Nghê còn phải đi làm, Trình Thục Mi thì liên lạc không được. Đến lúc bà phải nằm hai ba tháng, ăn uống đi vệ sinh đều ở trên giường, không ai chăm sóc thì sao mà được cơ chứ".
Trình Nghê cũng nói: "Thím Chu nói rất đúng. Nhưng mà tấm phim này, cháu vẫn muốn đăng ký khám ở bệnh viện số 3 thành phố Du, để bác sĩ ở đó xem lại cho chắc. Nếu bác sĩ ở đó khuyên nên phẫu thuật thì bà ngoại ơi, lúc đó bà nghe theo bác sĩ nhé."
Thành phố Hòe chỉ là địa phương nhỏ, trình độ bác sĩ cũng không cao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!