Chương 45: Anh Chỉ Muốn Ôm Em Một Chút Thôi!

Hàn Trạch Dương thấy tin nhắn của cô thì mỉm cười nhắn qua một tin nhắn: Anh muốn gặp em!"

Bạch Lăng Diệp cười cười xuống giường xỏ dép đi ra ban công.

"Không phải chúng ta mới gặp hồi nãy sao?" vừa nhìn thấy Hàn Trạch Dương cô đã lên tiếng.

"Ừ! Nhưng anh nhớ em rồi!"

"Hì hì, em cũng vậy!" Bạch Lăng Diệp cười cười chống tay lên thành ban công nhìn anh.

"Ừm, em lùi lại một chút đi!"

"Hả?" Bạch Lăng Diệp theo bản năng mà lùi lại theo lời anh nói.

Bất ngờ Hàn Trạch Dương trèo lên thành ban công sau đó bật nhảy sang chỗ cô.

"Anh làm gì vậy hả? Anh biết như vậy nguy hiểm lắm không hả?" Sau khi định thần lại Bạch Lăng Diệp lập tức tiến tới chỗ anh vừa tiếp đất.

"Yên tâm đi, khoảng cách này không thể làm khó anh!" Hàn Trạch Dương cười nói sau đó lấy tay xoa nhẹ khuôn mặt đang lo lắng của cô.

"Cho dù vậy, cũng không cho phép anh làm liều như vậy!" Bạch Lăng Diệp chu môi nói. Khoảng cách giữa hai ban công cũng phải gần một mét hơn nữa đây còn là tầng 5, vừa rồi lúc anh trèo lên ban công cô đã lo lắng đến rớt tim ra ngoài.

"Được rồi, anh chỉ muốn ôm em một chút thôi!" Hàn Trạch Dương thở dài nói.

"Được rồi, chỉ lần này thôi đấy!" Bạch Lăng Diệp dang rộng hai cánh tay ra.

Hàn Trạch Dương vui mừng ôm lấy cô.

"Vừa rồi em nói chuyện điện thoại với ai vậy?"

"Ừm, là một người bạn ở nước ngoài của em! Cậu ấy sắp trở về nước rồi!"

"Là nam hay nữ?"

"Hả? Là nam! Sao vậy?"

Sắc mặt của Hàn Trạch Dương có chút trầm xuống.

Bạch Lăng Diệp cảm nhận được sự thay đổi của anh liền buông anh ra ngẩng đầu nhìn anh.

Thấy sắc mặt trầm xuống của anh, cô mỉm cười hỏi: "Sao vậy? Anh ghen sao?"

"Phải!"

Câu trả lời của anh khiến Bạch Lăng Diệp có chút kinh ngạc, vốn dĩ cô chỉ định hỏi chơi thôi, không ngờ anh lại trả lời khẳng định như vậy.

Bạch Lăng Diệp thở dài một hơi, ôm lấy cổ anh nói: "Anh yên tâm đi! Em với cậu ấy, chỉ là bạn bè bình thường mà thôi!"

Hàn Trạch Dương vẫn nhìn chằm chằm vào mặt cô với vẻ mặt không tin tưởng cho lắm.

Bạch Lăng Diệp hết cách, cô kiễng chân lên khẽ hôn nhẹ một cái lên môi anh sau đó ngẩng đầu nhìn anh hỏi: "Bây giờ thì anh tin chưa?"

Hàn Trạch Dương không nói gì, một tay anh vòng qua eo cô kéo cô sát về phía mình sau đó cúi đầu hôn lên môi cô.

Nụ hôn của anh không giống của cô mà là một nụ hôn sâu đúng nghĩa. Đầu lưỡi của anh đưa tới cậy mở khoang miệng cô sau đó len lỏi mọi ngóc ngách trong khoang miệng của cô, cuốn lấy lưỡi cô.

Đây là lần đầu tiên Bạch Lăng Diệp bị hôn như vậy, cả khoang miệng của cô đều bị anh càn quét đến điên đảo. Trong đầu cô không còn nghĩ được gì nữa rồi. Cô cảm thấy tất cả sinh khí trong khoang miệng của cô dường như đều bị anh hút hết đi.

Lúc này Hàn Trạch Dương mới hài lòng mà rời khỏi môi cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!