Nàng tên là Tần Miên, sau nhiều lần gặng hỏi nàng mới chịu nói cho ta.
Tần Miên quay đầu nhìn ta, chưa kịp nói gì, ta đã nắm lấy cổ tay nàng.
"Đi! Ta dẫn nàng đi xem!"
Nàng lảo đảo bị ta kéo đi, giọng có chút khó chịu: "Ta không…"
"Đảm bảo nàng sẽ thích!"
Ta kéo nàng ra khỏi hang động, men theo dấu vết đã đánh dấu đi thẳng lên núi.
Trên đỉnh núi, ta phát hiện một dòng suối nước nóng có phong cảnh rất đẹp.
Ta đứng bên bờ suối, chỉ cho nàng xem: "Nhìn này!"
Lông mày của Tần Miên giãn ra một chút.
Ta nói: "Nàng đi đường cả ngày, bụi bặm bám đầy người rồi, có thể xuống tắm rửa một chút."
Tần Miên ngẩn ra, đột ngột quay đầu nhìn ta.
Ta giật mình, rồi nhanh chóng phản ứng lại.
"Cái đó, không phải ý đó, ta không có ý muốn lợi dụng nàng."
"Thực ra... thực ra ta cũng là nữ tử."
Tần Miên tròn mắt kinh ngạc nhìn ta.
Đây là lần đầu tiên ta thấy nàng có biểu cảm bất ngờ như vậy.
Biết rằng nàng không tin, ta chỉ còn cách thở dài một hơi, rồi nắm lấy tay nàng đặt lên n.g.ự. c mình.
"Nàng sờ thử đi, ta đã mặc áo bó ngực."
Tần Miên không nói nên lời : "…"
Nàng vội vã rút tay lại, sắc mặt đỏ ửng, có phần bối rối.
Ta vốn đã đứng không vững vì nơi này khá trơn trượt, bị nàng đẩy mạnh một cái, mất thăng bằng ngã thẳng vào suối nước nóng bên cạnh.
Nước b.ắ. n lên ướt đẫm Tần Miên.
Ta từ dưới nước đứng lên, vội vàng lau mặt.
Khi tầm nhìn trở lại bình thường, chỉ thấy bóng lưng Tần Miên đang nhanh chóng rời đi.
Ta vội vàng gọi: "Đợi đã!"
Tần Miên dừng lại nhưng không quay đầu.
Ta hạ giọng: "Tần tiểu thư, nàng thực sự không muốn tắm suối nước nóng sao?"
Nàng vẫn không quay đầu: "Không tắm."
Ta vừa cởi áo vừa hỏi nàng: "Vậy liệu nàng có thể giúp ta một việc không?"
Tần Miên: "Ngươi nói đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!