Chương 12: Hoàn

Ta cười lạnh nhạt: "Ta rời đi không phải tốt sao? Nhường chỗ cho ngài lấy trắc phi."

Tần Miên nhíu mày: "Ai nói ta muốn lấy trắc phi?"

Hắn nhanh chóng phản ứng lại: "Nàng vừa đến chỗ của ta?"

Ta nhìn hắn, không nói gì.

Tần Miên thở dài: "Nàng đến sao không ở lại nghe ta nói hết lời?"

Ta ngẩn người: "Ngài muốn nói gì nữa?"

Tần Miên: "Hạ Anh, ta sẽ không lấy trắc phi."

"Tần Miên ta chưa từng nghĩ đến việc lợi dụng nữ nhân để làm bất cứ điều gì."

"Ngày đó ta muốn lấy nàng, lý do không phải như ta đã nói ban đầu."

"Trước khi về kinh, phe Thanh Lưu đã đứng về phía ta rồi."

Ta ngẩng đầu nhìn hắn không thể tin nổi: "Vậy ngài ..."

Tần Miên nhìn ta chăm chú: "Ta lấy nàng, chỉ vì tận sâu trong lòng ta luôn muốn lấy nàng làm thê tử thôi."

Hắn nói hắn đã gặp ta từ rất lâu rồi.

Còn sớm hơn ta biết rất nhiều.

Năm đó, ta bảy tuổi, kinh thành đang bạo loạn, Hạ lão thái phó vì muốn tranh thủ thời gian cho tiểu hoàng tử và cháu gái mình chạy trốn nên đã bị quân phản loạn bao vây trước cổng cung.

Thề ch/3t không khuất phục nên Hạ lão thái phó đã tự vẫn trước cổng cung.

"Khi đó, nàng và ta cùng trốn trong một ngõ hẻm."

"Nàng bình tĩnh hơn ta rất nhiều, bịt chặt miệng ta không cho ta phát ra tiếng, ta quá sợ hãi, quay đầu cắn vào vai nàng."

Tần Miên chỉ vào lưng ta: "Trên lưng nàng có rất nhiều vết sẹo, có một vết là do ta để lại."

Đầu óc ta vô cùng hỗn loạn.

Những gì hắn nói... ta đều không nhớ chút nào.

Thời gian qua ta cho người nghe ngóng tin tức, đi khắp nơi để tìm nàng: "Hôm nàng nhờ ta bôi thuốc vào vết thương ta đã nhận ra nàng, ta lập tức về xin thánh thượng ban hôn để lấy nàng làm thê tử. Đó là ước muốn ta ấp ủ trong lòng suốt hàng chục năm qua."

Nghe những lời Tần Miên nói làm ta vừa vui, vừa bối rối, trong đầu ta như có pháo hoa nổ tung.

Ba năm sau ta ngồi trên ngựa với khuôn mặt đầy lo âu.

Tiểu sư đệ chạy đến bên ta: "Thiếu chủ, có chuyện gì vậy?"

"Ngài bảo trong cung buồn chán, Thái tử điện hạ đã cho ngài ra ngoài làm nhiệm vụ cùng với tiêu cục rồi mà."

Ta nhìn tiểu sư đệ với khuôn mặt không biểu cảm, sau đó chuyển ánh nhìn sang đám thị vệ.

"Bảo vệ ta còn nhiều hơn bảo vệ hàng của tiêu cục chúng ta."

"Với đội hình thế này ai mà dám đến cướp tiêu?"

"Chẳng thú vị gì cả, thật là chán."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!