Ngày Tần Miên rời kinh, hắn dậy rất sớm, ta nhìn hắn đứng trước cửa phòng ta hồi lâu, nhưng cuối cùng vẫn không gõ cửa.....
Khi hắn đã yên vị trên xe ngựa, ta lớn tiếng gọi:
"Thái tử điện hạ ngồi vững nhé, chuẩn bị xuất phát rồi."
Tần Miên kéo mạnh rèm kiệu lên, vẻ mặt đầy bất ngờ: "Hạ Anh? Sao nàng lại ở đây?"
Ta mặc một bộ y phục gọn gàng, đầu đội mũ rộng vành, quay lại đáp: "Ta là thiếu chủ của Hanh Thông tiêu cục, hộ tống ngài đến thành Sầm An đối với ta không phải là việc khó."
Tần Miên chăm chú nhìn ta.
Bị hắn nhìn chăm chú, ta cảm thấy mặt nóng bừng liền nói thêm: "Nhưng phải trả tiền đó."
Tần Miên cười: "Được."
Chuyến đi đến thành Sầm An lần này chúng ta khá may mắn.
Lũ lụt đã rút gần hết.
Trong thành Sầm An bách tính lưu lạc đầy đường, từ khi xe ngựa vào thành đã có rất nhiều người đi theo sau.
Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia
Có những đứa trẻ gầy gò chạy theo: "Xin các vị quý nhân cho chúng ta thức ăn, xin các vị quý nhân..."
Nhìn bọn họ, ta bỗng nhớ đến hình ảnh ngày xưa lúc theo phụ thân chạy trốn kẻ thù.
Chậc, chắc cũng không khá hơn bọn họ là bao.
Trong lòng ta vô cùng đồng cảm, thương xót họ, ta đưa tay chạm vào túi lương thực đeo ở thắt lưng, còn chưa kịp lấy ra thì đã bị Tần Miên ngăn lại.
"Hạ Anh, bây giờ không thể đưa cho họ."
Ta nhìn hắn sau vài giây mới chợt hiểu: "Là ta sơ suất."
Lúc này nếu lấy lương thực ra bách tính sẽ vây quanh chặn hết lối đi.
Xe ngựa dừng lại trước thủ phủ, theo thói quen nghề nghiệp, ta liền nhảy xuống trước, sau đó đưa tay vào trong xe.
Ta tự dưng cũng ngạc nhiên với hành động của mình.
Khi đang chuẩn bị rút tay lại, một bàn tay ấm áp nắm lấy tay ta.
Tần Miên nắm lấy tay ta bước ra khỏi xe ngựa, miệng nở nụ cười: "Đa tạ Thái tử phi."
...
Thiên tai ở Sầm An nghiêm trọng hơn ta tưởng, chúng ta ở lại đây suốt hai tháng.
Tần Miên mỗi ngày đều đi sớm về muộn, ánh nến trong đêm thường cháy sáng suốt cả đêm.
Hắn thực sự đang làm việc vì lê dân bách tính.
Ta không giúp được nhiều, chỉ có thể làm vài việc nhỏ nhặt.
Ví dụ như pha cho hắn một chén trà nóng, hoặc đặt một bông hoa nhỏ trên bàn làm việc của hắn. Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Dù ở tại Sầm An xa xôi nhưng Tần Miên vẫn có thể xử lý việc triều chính.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!