Chiều thứ sáu mỗi tuần là Diệp Lân sẽ ngồi xe lửa về, nhưng anh luôn đến sớm hơn giờ tan học của Hạ Trí.
Hạ Trí còn đang cân nhắc xem có nên bảo mẹ đánh cho Diệp Lân một bộ chìa khóa hay không.
"Anh Lân!" Hạ Trí cười rạng rỡ.
"Cậu biết mình cười xấu cỡ nào không?"
"Ha ha, làm gì có chứ!" Hạ Trí vừa cười vừa nói với Diệp Lân: "Cái thằng quỷ sứ đáng ghét ngồi sau tôi đó, cậu ta thi xong thấy khó chịu vì tôi lật bài thi liên hồi. Cậu ta bồn chồn nên sụm nụ luôn! Tôi giờ đang rất muốn biết cậu ta thi Tự nhiên được bao nhiêu điểm đây!"
Diệp Lân không nói gì mà chỉ cười nhạt nhìn nhóc con Hạ Trí đắc ý.
Hạ Trí mở cửa ra, cúi đầu cởi dây giày. Lúc này, có một vật rơi ra khỏi cổ áo cậu.
Sáng loáng, lủng lẳng nhẹ nhàng.
Hạ Trí vội nhét nó vào trong cổ áo, nhưng Diệp Lân đã nhanh tay ấn tay cậu lại.
"Đó là gì mà còn cố tình giấu trong người thế?"
"Không có… không có gì cả!" Hạ Trí vốn đang bừng bừng tinh thần giờ lại đỏ cả mặt.
"Có gì giấu sao?"
Diệp Lân muốn chừa mặt mũi lại cho Hạ Trí nên không hỏi dồn cậu nữa.
Hạ Trí nhìn bóng lưng Diệp Lân rồi chợt gọi anh.
"Anh Lân."
"Sao?" Diệp Lân cất túi đi, xoay người.
Hạ Trí lấy vật trong cổ áo ra. Khi Diệp Lân thấy rõ đó là gì thì giật mình.
Đó là chức quán quân đầu tiên mà Diệp Lân giành được. Năm đó anh mười hai tuổi.
"Cậu… cậu cầm theo cái này đi thi sao?"
Diệp Lân bước về phía Hạ Trí, lấy tấm huy chương kia.
Anh nhớ huy chương này rõ ràng bị rỉ sét, nhưng tấm này lại sáng long lanh, còn có vương cả hơi ấm cơ thể Hạ Trí.
"Anh Lân, lần đầu tôi xem anh thi đấu đúng vào trận này đó." Hạ Trí nói.
"Ồ… à…"
Diệp Lân còn nhớ rõ lần đó anh đã cầm nó chạy đến chỗ mẹ, vui mừng chia sẻ tất cả niềm vui của mình với bà.
Anh nhớ mẹ đã cười, cũng nhớ bà đã ôm lấy mình.
Chẳng qua hôm kéo va li về nhà trọ, Diệp Lân cũng không chắc năm đó cái ôm và nụ cười của bà có thật lòng hay không, hay chỉ là ảo tưởng của anh mà thôi.
"Anh khi bơi rất khác với những người khác. Tôi thấy anh xuất phát, thấy anh xoay người, thấy anh tăng tốc về đích… thấy anh cầm tấm huy chương này chạy đến ôm mẹ. Có lẽ kỳ thi đó với anh… chẳng đáng gọi là trình độ gì, nhưng tôi vĩnh viễn không quên được.
Diệp Lân nắm chặt, tấm huy chương kim loại làm đốt ngón tay anh trắng bệch.
"Anh Lân, anh có nói là đừng bao giờ thấy tiếc với người đã khiến mình mỉm cười. Có lẽ anh không quan tâm nó nữa nhưng tôi muốn giữ nó lại, vì tôi đã từng rất phấn khích khi thấy anh giành được chức vô địch kỳ đó. Khi ấy, tôi đã cười rất vui."
Diệp Lân không nói không rằng mà chỉ đưa lại nó cho Hạ Trí, sau đó ấn đầu Hạ Trí về phía trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!