Chương 26: Không phải là vịt nhỏ màu vàng, mà là đường vân

Diệp Lân không phản bác, vẫn mỉm cười điềm đạm, như thể người trẻ con ở đây là Hạ Trí vậy.  

Cuộc thi đấu vòng loại bơi tự do một trăm mét sắp bắt đầu, hai huấn luyện viên ồn ào hối thúc các tuyển thủ vào vị trí.  

"Hạ Trí, một trăm mét… Đừng để bất kỳ ai bơi chen vào giữa tôi và cậu." Diệp Lân lên tiếng.  

Hạ Trí không hiểu tại sao Diệp Lân lại kiên quyết như vậy.  

"Thế nếu tôi không bám kịp anh, có ai đó bơi trước mặt tôi thì sao?"  

"Nếu vậy, cuộc thi của chúng ta đến đây là hết." Diệp Lân vẫn giữ vẻ bình thản trên khuôn mặt.  

Hạ Trí chậc lưỡi, nghĩ rằng câu nói quá tùy hứng này, dù có được Diệp Lân nói ra, cũng khiến người khác khó tin là thật.  

Nhưng không hiểu sao, Hạ Trí cảm thấy mình phải cố gắng hết sức, dốc toàn lực, cho dù bơi đến hụt hơi, kiệt sức cũng phải liều mạng.  

Sau vòng loại, Hạ Trí xếp hạng ba, ngay sau Giang Nghị.  

Giang Nghị nhanh hơn cậu 0,8 giây.  

Hạ Trí âm thầm quay lại phòng thay đồ, đợi kết thúc ba kiểu bơi còn lại mới đến lượt thi chung kết bơi tự do.  

Cậu ngồi trên ghế, lấy khăn phủ lên đầu, nhắm mắt lại.  

Trong đầu như có dòng nước mạnh mẽ cuồn cuộn ùa vào, những tủ sắt, ghế ngồi, những vật dụng lộn xộn, và thậm chí chính bản thân cậu cũng dần dần trôi nổi lên trong dòng nước.  

Ánh sáng chiếu rọi khắp vùng nước, cậu cố gắng bơi về phía trước.  

Nhưng điều hiện lên trong đầu cậu không phải hình ảnh mình lúc thi vòng loại một trăm mét, mà là Diệp Lân.  

Động tác quạt tay, tư thế ôm nước, cách nghiêng người lấy hơi, lực phối hợp giữa hông và chân của Diệp Lân, tất cả hiện lên thành từng cảnh rõ ràng trong tâm trí cậu.  

Nhịp thở của cậu kéo dài ra, tinh thần cũng dần hòa vào làn nước này, bao trọn lấy hình bóng của Diệp Lân trong tâm trí.  

Khi Hạ Trí đang điều chỉnh lại mình thì Diệp Lân bước vào.  

Bước chân của anh nhẹ nhàng, lặng lẽ đứng không xa nhìn hình bóng của Hạ Trí.  

Anh nghiêng đầu, vừa đúng lúc thấy chiếc mũi của Hạ Trí nhô ra ngoài chiếc khăn.  

Trông thật vẻ trẻ con, khiến người ta bất giác muốn… Cắn một cái.  

Lần lượt có người đi vào, gọi lớn "anh Lân" khiến Hạ Trí giật mình thoát khỏi trạng thái thiền định.  

Cậu quay mặt sang thì thấy Diệp Lân đứng gần cửa từ lúc nào không hay.  

"Đi thôi, cuộc thi của chúng ta sắp bắt đầu rồi," Diệp Lân giơ tay lên ra hiệu.  

Hạ Trí lập tức đứng dậy, theo bước Diệp Lân đi ra ngoài.  

So với năm mươi mét, bơi tự do một trăm mét ngoài sức bùng nổ còn đòi hỏi phải phân phối thể lực hợp lý.

Nhìn bóng lưng Diệp Lân, dù thời gian gần đây hai người đã trở nên thân thiết hơn, Hạ Trí cũng đã thấy được một khía cạnh sinh động hơn của anh.  

Thế nhưng, khi đi phía sau Diệp Lân, chăm chú nhìn vào tấm lưng rộng được khoác áo thể thao của anh, đôi vai của anh thật rộng lớn, tấm lưng thẳng đứng đến mức dường như không có gì có thể đè gập anh xuống… Không hiểu sao Hạ Trí vẫn thấy Diệp Lân có chút xa cách.  

Không thể buông lỏng được, nhất định phải bám sát anh.  

Không hiểu sao Hạ Trí lại tưởng tượng rằng, nếu có một ngày cậu vượt qua anh, Diệp Lân sẽ nhìn bóng lưng cậu với tâm trạng như thế nào nhỉ?  

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!