Chương 109: Ngoại truyện 10: Chung kết 100m đấu tập

Carlvin khá tò mò, cậu ta nhanh tay lấy muỗng múc một ít đồ ăn vào đ ĩa của mình.

Cậu ta cầm đũa, hơi vụng về chọc chọc vào đ ĩa, định gắp một tép tỏi, nhưng tép tỏi quá trơn nên cứ rơi xuống. Ngược lại, hoa hồi trông khá đặc biệt, góc cạnh dễ gắp hơn.

Carlvin gắp hoa hồi lên, cho vào miệng, cắn một cái nhưng không cắn nổi, chỉ li3m thử, thấy mùi vị có vẻ ổn.

Hạ Trí cố ý múc một muỗng đồ ăn cho Manson, mỉm cười nói: "Cậu ăn thử đi."

Manson cũng chọn một hạt ngũ vị, bỏ vào miệng cắn luôn, chỉ nghe thấy tiếng "rắc" rất khẽ.

Cùng lúc đó, Carlvin cũng cắn vỡ hoa hồi trong miệng.

Cả hai đồng loạt khựng lại, như thể đang nghi ngờ vị giác của bản thân. Sau đó, lông mày họ nhíu chặt, cố nhịn để nuốt xuống, nhưng cuối cùng vẫn quyết định nhả ra.

"Cái gì thế này!" Carlvin vội vàng tìm nước uống.

Manson cắn răng ăn một miếng cơm thật to nhưng vẫn không thể át đi mùi vị còn đọng lại trong miệng.

"Đây đều là những gia vị nổi tiếng của bọn tôi đấy." Diệp Lân thản nhiên nói.

"Không… không phải chứ…" Carlvin nhìn Diệp Lân đầy nghi hoặc.

Cậu ta nghĩ mình chỉ lỡ ăn nhầm gia vị, chưa gắp được món chính.

Nhưng trên đ ĩa, còn thứ gì được tính là món ăn nữa đây?

Chỉ thấy Hạ Trí rất bình tĩnh, múc thêm một muỗng vào đ ĩa của cậu, rồi gắp một trái ớt nhỏ đỏ tươi đưa vào miệng, nhai từ tốn.

Vậy ra cái thứ đỏ đỏ đó mới là an toàn?

Carlvin lại thử lần nữa, lần này mặt cậu ta đỏ bừng, lập tức chạy đi lấy một lon coca, tu hết sạch mà vẫn không ngừng lè lưỡi.

Manson nhìn bộ dạng của Carlvin, quyết định từ bỏ đ ĩa đồ ăn kỳ lạ kia, lặng lẽ ăn cơm trắng.

Cách đó không xa, Trần Gia Nhuận cười đến nỗi mặt nhăn nhúm, các thành viên đội Đại học S nhìn bộ dáng của Carlvin mà hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Món ăn này trở thành truyền thuyết của đội, bị Carlvin đăng lên mạng xã hội.

Sau giờ nghỉ trưa là các trận thi đấu cự ly trung bình và dài.

Kết thúc ngày thi đấu, Hà Kính Phong bất ngờ đề nghị ở lại phòng ký túc của Hạ Trí qua đêm, vì nếu không ngày mai phải dậy sớm chạy từ trường sang đây.

Diệp Lân cười, khoác vai Hạ Trí: "Cậu chắc chắn muốn ngủ chung phòng với bọn tôi?"

"Sao? Phòng mấy cậu có rận hay bọ chó à?"

"Rận hay bọ chó thì không, nhưng nghe nói dân FA mà vào phòng bọn tôi thì muốn chết luôn." Diệp Lân đáp tỉnh bơ.

"Hả?" Hà Kính Phong khó hiểu nhìn sang Hạ Trí.

Hạ Trí chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

Trần Gia Nhuận thở dài đầy đồng cảm: "Đúng đó, ngày nào tôi cũng mong cái giường tầng của họ sập xuống. Nhưng mà chất lượng giường ở trường mình tốt quá, haiz…"

Hà Kính Phong vẫn mù mờ, nhưng mọi người đều khuyên không nên làm, thế nên anh ta cũng đành thôi. Chỉ có Lương Duệ là dựng thẳng tai nghe lén, cậu ấy rất muốn được ở cùng Hạ Trí và Manson.

Buổi tối, Hạ Trí và Diệp Lân ngồi trên bậc thềm trước ký túc xá. Manson khép hờ mắt, hút điếu thuốc có mùi nồng đặc trưng, Hạ Trí nhíu mày, gõ nhẹ ngón tay lên đầu gối Manson: "Anh cứ để tôi hít khói thuốc thụ động thế này có ổn không?"

"Vậy em còn muốn hít cái gì khác?" Diệp Lân búng tàn thuốc, nghiêng mặt sát về phía Hạ Trí.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!