Buổi sáng hôm đó, sau mấy lần thử nói chuyện với Bùi Kỳ mà không nhận được hồi đáp, quay lại vài lần mà không bắt gặp ánh mắt của Bùi Kỳ, những tin nhắn gửi đi đều như đá chìm đáy biển, Thẩm Phương Nguyệt hối hận mà kết luận rằng…
Bùi Kỳ đang tức giận.
Thật ra Bùi Kỳ rất hiếm khi tức giận. Bình thường cô nói mấy câu linh tinh hay làm chuyện vô lý gì thì Bùi Kỳ chỉ cười lạnh đáp trả, cho đến khi một trong hai người thắng thế. Mặc dù gần như ngày nào cũng cãi nhau, nhưng sau mỗi lần cãi vã, họ lại hòa thuận như chưa có chuyện gì.
Thẩm Phương Nguyệt quen biết Bùi Kỳ bao nhiêu năm nay, số lần cô thấy cậu thực sự giận dữ đếm trên đầu ngón tay, mà phần lớn là vì chuyện của ba mẹ cậu.
Lần duy nhất cô nhớ Bùi Kỳ từng thật sự tức giận với cô là trước kỳ nghỉ hè.
Hôm đó cô nói với Bùi Kỳ rằng mình đã thích một người.
Lúc ấy Bùi Kỳ đang lười nhác lắp ráp bộ Lego, nghe vậy thì khựng lại, hồi lâu sau mới quay sang nhìn cô.
Hiếm khi cô thấy sắc mặt của Bùi Kỳ tệ như vậy.
Đôi mắt Bùi Kỳ vốn đã đen láy, khi lạnh lùng liếc nhìn xuống thì càng trở nên xa cách.
Thẩm Phương Nguyệt chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy Bùi Kỳ lạnh nhạt nói: "Thẩm Phương Nguyệt, cậu nhìn lại điểm thi cuối kỳ trước của mình đi. Cậu có tư cách để yêu sớm sao?"
Thẩm Phương Nguyệt sững người, lập tức cãi lại.
Cô đã quên lúc ấy hai người họ ầm ĩ thế nào, lúc đó cô cứ tưởng chỉ là cãi vã bình thường, nhưng sau lần đó Bùi Kỳ im lặng không thèm nói chuyện với cô suốt hai tuần liền.
Sau đó, mẹ cô thấy cô buồn bã nên mới làm hòa cho cả hai. Tuy họ làm lành, nhưng mỗi khi nhắc đến Cố Phi Bạch, thái độ của Bùi Kỳ vẫn rất khó chịu.
Sau lần cãi nhau đó, Thẩm Phương Nguyệt suy nghĩ rất lâu mới hiểu ra lý do Bùi Kỳ nổi giận.
Chẳng qua là cậu ấy cảm thấy điểm số của cô quá tệ, không nên yêu sớm. Cậu ấy lo lắng cho tương lai của cô.
Ok, điều này cô miễn cưỡng có thể hiểu.
Nhưng lần này Bùi Kỳ lại giận vì lý do gì???
Buổi sáng hôm nay có nhiều thầy cô chọn tổ chức thi tháng, sau khi thi tiếng Anh xong, bụng Thẩm Phương Nguyệt đã kêu ọc ọc vì đói.
Cô ôm bụng, cực kỳ hối hận vì đã không giữ lại cái bánh mì trước khi Bùi Kỳ tức giận.
Bên cạnh, Cố Tương và Trần Mạn lại đang đối chiếu đáp án.
Chỗ ngồi mà Cổ Hàm sắp xếp cho cô thực sự quá "chu đáo", gần như bị bao vây bởi các học sinh chăm học— nhưng ở ngôi trường có tỷ lệ đỗ đại học cao nhất thành phố Sơn Thành, học sinh kém cũng hiếm hoi, ngay cả Chung Chấn và Tống Triết thì điểm số trong kì thi mô phỏng cũng không tệ.
Nghe hai người họ đối đáp một lúc, Thẩm Phương Nguyệt chớp mắt, bỗng nảy ra một kế.
Cô quay đầu, dùng bút nhẹ gõ lên bàn của Bùi Kỳ, giả vờ hỏi thăm.
"Bùi Kỳ, câu cuối phần trắc nghiệm tiếng Anh cậu chọn đáp án gì vậy?"
Không ai trả lời.
Bùi Kỳ đóng bút lại, mắt cụp xuống, không thèm nhìn cô.
Xa xa, Chung Chấn vừa đi vừa nói vọng lại: "Thi xong muốn nổ não luôn. Tống Triết, đi nhà vệ sinh không?"
Cái gọi là "đi vệ sinh" của họ tất nhiên không chỉ đơn giản là đi vệ sinh.
Tống Triết đáp: "Được, đi thôi."
Tống Triết duỗi người, vừa định đứng dậy thì người bên cạnh đã đi trước một bước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!