Lúc mới khai giảng, các bạn học sinh vẫn còn khá háo hức.
Rất nhiều người trước khi khai giảng đều thề sẽ làm mới bản thân, chăm chỉ học hành, nhưng đáng tiếc lời thề này thường không kéo dài quá một tháng.
Chuông điện thoại reo trong phòng không biết đã bao lâu, mãi mới có một cánh tay trắng nõn lười biếng thò ra khỏi chăn, lần mò trên giường một lúc rồi ấn nút tắt máy.
Vài giây sau, tiếng chuông lại vang lên.
Sau vài lần lặp đi lặp lại, cuối cùng Thẩm Phương Nguyệt cũng chịu áp điện thoại vào tai, nghe máy nhưng không nói gì.
Đầu dây bên kia dường như xác nhận vài giây xem cuộc gọi đã kết nối chưa rồi mới lên tiếng.
"Đồng hồ báo thức bị cậu đập rồi à?" Bùi Kỳ hỏi.
"…"
Cơn khó chịu khi vừa thức dậy của Thẩm Phương Nguyệt nổi tiếng là rất tệ, từ ngày đầu tiên đi mẫu giáo đã không sửa được.
Cô he hé mắt thoáng nhìn chiếc đồng hồ báo thức vừa bị cô đập úp xuống bàn, phủ nhận: "Không phải."
"Tớ tận mắt thấy đấy."
"?"
Thẩm Phương Nguyệt bật dậy, vội vàng kéo lại chiếc áo ngủ hai dây bị cô nằm lệch đi, hoảng hốt nhìn về phía cửa sổ bên cạnh—
Rèm cửa kéo kín mít, không có chút ánh sáng nào lọt vào.
Thẩm Phương Nguyệt: "…."
Cô khoác thêm chiếc áo mỏng, từ từ bò ra mép giường, bất ngờ kéo mạnh rèm cửa ra, lạnh lùng nhìn người đối diện qua cửa sổ: "Cậu thấy cái rắm ấy."
Phòng của họ có một cửa sổ đối diện nhau, kéo rèm ra là thấy nhau ngay.
Bùi Kỳ đang dọn sách vở trên bàn, trông như vừa làm xong bài tập. Cậu hơi cúi đầu, thân hình mảnh khảnh mặc đồng phục học sinh.
Cậu kéo khóa balo, đeo qua vai, quay đầu nhìn cô: "Là thấy cái rắm đấy."
"……"
Bùi Kỳ liếc nhìn đồng hồ, nói: "Dậy đi, mười phút nữa là ra khỏi nhà."
"Mười lăm phút." Thẩm Phương Nguyệt nằm xuống giường, mặc cả: "Cho tớ ngủ thêm năm phút nữa."
"Lần trước vì cậu ngủ thêm năm phút mà chúng ta phải đứng hành lang hai tiết đấy."
Thẩm Phương Nguyệt: "Đó là do hôm đó trời mưa to nên tắc đường!"
"Nếu cậu ra khỏi nhà sớm năm phút thì có tắc đường cũng sẽ không đến muộn."
"…Ý cậu là đang đổ lỗi cho tớ à!"
"Không thì sao?" Bên Bùi Kỳ truyền đến tiếng động loạt xoạt, chắc cậu đang vào bếp. "Cúp đây, mười phút nữa gặp nhau trước cửa."
Thẩm Phương Nguyệt trùm kín chăn: "Không gặp!"
Bùi Kỳ ừ một tiếng: "Vậy tớ đi trước."
"Cậu đi đi!" Thẩm Phương Nguyệt úp mặt vào gối, giọng ấm ức vì chưa tỉnh ngủ, nói bừa: "Cậu tự đi đi! Sau này cũng tự đi luôn! Sau này chúng ta đừng đi học cùng nhau nữa!!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!