Trong quán net, nhìn qua một lượt hầu hết đều là con trai, không khí ồn ào náo nhiệt.
Có người chơi quá hăng hoặc lên cấp thần sẽ hét lên vài tiếng khàn cả giọng, trong đó không thể thiếu giọng của Tống Triết và Chung Chấn.
Nhưng Bùi Kỳ không hề bộc lộ biểu cảm gì, chơi game rất im lặng, như thể người đang tung hoành ngang dọc trong game không phải là cậu.
Bùi Kỳ nói không sai, Thẩm Phương Nguyệt đúng là "mù công nghệ".
Môn tin học hồi tiểu học, lúc nào Thẩm Phương Nguyệt cũng là người nộp bài chậm nhất, thường xuyên phải nhờ người khác giúp cho. Những trò chơi online nổi tiếng cô cũng chẳng mấy hứng thú.
Nên là mỗi lần vào quán net, cô thường chỉ xem phim, nghe nhạc, hoặc là—
Thẩm Phương Nguyệt chống cằm, chăm chú nhìn vào màn hình máy tính của Bùi Kỳ. Bỗng nhiên cô căng thẳng, liên tục chọc chọc vào nhân vật xuất hiện ở góc dưới bên trái màn hình của cậu: "Bùi Kỳ, ở đây có người, có người kìa! Giết họ đi! Mau giết đi!"
Bùi Kỳ đáp: "Đó là Tống Triết và Chung Chấn."
"Ồ." Thẩm Phương Nguyệt lại ra lệnh tiếp: "Cũng giết luôn đi!"
Bùi Kỳ: "…."
Tống Triết, Chung Chấn: "….."
Bùi Kỳ bị nhiều kẻ địch phục kích, nhân vật trong game bị giết, quay trở lại điểm hồi sinh.
Thẩm Phương Nguyệt không hài lòng chút nào: "Sao cậu đánh không lại người ta vậy?"
Bùi Kỳ: "Cậu không thấy bên kia có bốn người à?"
Thẩm Phương Nguyệt nói bừa, đổi trắng thay đen: "Bốn người thì sao? Khối mình gần cả ngàn người, không phải cậu vẫn đứng nhất đó sao?"
"…."
Bùi Kỳ chơi liên tiếp vài ván bằng một nữ tướng mạnh trong phiên bản gần đây.
Thẩm Phương Nguyệt kéo dài tiếng "A——", nhìn bộ trang phục gợi cảm quyến rũ của nhân vật trong game, vẻ mặt vừa hiểu rõ lại vừa ngạc nhiên, lẩm bẩm rất nhỏ: "Cậu thích kiểu này à…"
Bùi Kỳ không chịu nổi nữa, đặt lòng bàn tay lên trán cô, nhẹ nhàng đẩy ra sau.
"Nhìn máy của cậu đi, Thẩm Phương Nguyệt."
"Dạo này không có phim gì hay cả." Thẩm Phương Nguyệt dùng đầu đẩy lại, "Máy của cậu thú vị hơn."
"….."
Bùi Kỳ cầm lấy chuột của cô, mở một trang web trò chơi miễn phí với đủ thể loại.
Cậu nói: "Tự chọn mà chơi."
Thẩm Phương Nguyệt nhìn những bìa game lòe loẹt, chất lượng kém trên trang web, cau mày: "Tớ không muốn chơi mấy cái này, nhìn trẻ con chết đi được."
"Được thôi." Bùi Kỳ lấy điện thoại ra.
"Cậu làm gì thế?"
"Gọi dì bảo tài xế tới đón cậu về."
"…."
Thẩm Phương Nguyệt chửi thầm ba nghìn lần "Đồ mách lẻo" trong lòng, tức giận quay đầu lại, bực bội bấm đại vào một trò chơi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!