Chương 6: Con mẹ nó, cái đó gọi là Ninja Rùa.

Trời nắng như thiêu đốt, sau khi chạy bộ xong và giải tán, trong lớp ngoại trừ mấy chàng trai chơi bóng rổ thì những người còn lại đều đồng loạt kéo nhau vào căng tin tránh nóng.

Mãi đến khi chuông hết tiết vang lên, mọi người mới lần lượt kéo nhau ra ngoài.

Tiết tiếp theo là tiết mỹ thuật. Phòng mỹ thuật không nằm trong toà nhà lớp học của họ nên phải băng qua sân thể dục để sang toà nhà khác.

Bước xuống bậc thang, Thẩm Phương Nguyệt theo thói quen liếc nhìn về phía sân bóng.

Cố Tương nhìn theo ánh mắt cô, hỏi: "Cậu nhìn gì thế? Đang tìm đối tượng tuyệt giao của cậu à?"

Lúc chạy bộ, tiếng hét "tuyệt giao" của Thẩm Phương Nguyệt lớn đến mức các bạn xung quanh cũng nghe thấy.

"Tuyệt giao với ai cơ? Phương Nguyệt tuyệt giao với ai vậy?" Một nữ sinh đi cùng tò mò hỏi.

Cô gái đó tên là Trần Mạn, là bạn ngồi bàn trước của bàn họ, thỉnh thoảng hay đi cùng hai người.

Cố Tương đáp: "Còn ai vào đây nữa, là Bùi Kỳ chứ ai."

"Ai tìm cậu ta chứ, tớ chỉ tiện mắt nhìn thôi." Thẩm Phương Nguyệt thu hồi ánh mắt, uống một ngụm trà sữa vừa mua ở căng tin, giọng mơ hồ nói: "Với lại bọn tớ làm hòa rồi."

"Sao lần sau luôn nhanh hơn lần trước vậy?"

"Đúng thế, dạo này tốc độ nhận sai của cậu ta càng ngày càng nhanh." Thẩm Phương Nguyệt cảm thán, "Có lẽ đây gọi là trưởng thành."

"….."

Cố Tương liếc nhìn ly trà sữa trên tay cô: "Bảo sao cậu lại mua hai ly trà sữa."

Thẩm Phương Nguyệt lắc lắc ly trà sữa chưa mở trên tay: "Cái này là để cảm ơn cậu ta đã giúp tớ làm bài tập."

"Ly này cậu mua cho Bùi Kỳ à?" Trần Mạn thắc mắc, "Nhưng cậu ấy đâu có học mỹ thuật, cậu đưa sao được?"

Bước chân Thẩm Phương Nguyệt khựng lại, sững sờ nói: "…Cậu ấy không học mỹ thuật à?"

"Đúng thế. Vừa nãy tớ đi mua nước gặp bọn họ, nghe Tống Triết nói lát nữa bọn họ trốn học đi chơi net." Trần Mạn hỏi, "Bùi Kỳ không nói với cậu sao?"

"….."

Nhắc đến đây, Trần Mạn không khỏi thắc mắc: "Nhưng lúc đầu tớ thật sự không nhìn ra đấy, Bùi Kỳ thế mà lại trốn học hút thuốc, trong giờ học cũng hay ngủ để bị phạt đứng —— Mà sao thành tích vẫn tốt thế nhỉ?!"

Cái thắc mắc này, lúc Cố Tương mới gặp Bùi Kỳ cũng từng hỏi câu như vậy.

Mấy năm tiếp xúc, cô ấy rút ra một kết luận khiến người khác tức điên: "Có lẽ đây gọi là thiên tài."

Trần Mạn nghẹn lời: "Thiên tài cũng phải học mới biết chứ. Phương Nguyệt, cậu ở gần nhà cậu ấy, nói nhỏ tớ nghe, cậu ấy có đi học thêm không?"

Bên cạnh im lặng. Trần Mạn đợi một lúc, nghi hoặc quay lại, phát hiện Thẩm Phương Nguyệt đi rất chậm, cúi đầu không biết đang nghĩ gì. "Phương Nguyệt."

Thẩm Phương Nguyệt hoàn hồn: "Gì cơ? À… cậu ấy không đi học thêm."

"…Thôi được, vậy thì đúng là không thể hiểu nổi." Trần Mạn giục: "Sắp vào học rồi, bọn mình đi nhanh chút đi."

"Hai cậu đi trước đi." Thẩm Phương Nguyệt dừng lại.

Trần Mạn ngạc nhiên: "Hả?"

Ly trà sữa bị nhét vào tay Cố Tương: "Tiểu Tương Tương, ly này cho cậu uống đấy."

Cố Tương khó hiểu: "Không phải cậu định đưa cho Bùi Kỳ sao…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!