Sau khi biết chuyện này, Thẩm Chu Sơn cười lạnh. "Kết hôn? Mua được nhà mua được xe rồi nói sau."
Mọi người đều biết Thẩm Chu Sơn không phải là người coi trọng những cái đấy, ông chỉ đơn giản là không muốn con gái mình cưới sớm như vậy.
Bùi Kỳ không dựa dẫm vào ba mẹ, lại vừa mới tốt nghiệp nên Thẩm Chu Sơn nghĩ dù thế nào cũng có thể kéo dài thêm hai năm nữa. Nhưng ai ngờ, đến mùa xuân năm sau, Bùi Kỳ mang theo giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà và xe đến tận cửa, nhẹ nhàng cười nói rằng hoá ra thị trường robot thông minh còn phát triển hơn cả anh dự đoán.
Thẩm Chu Sơn nghiến răng nghiến lợi đưa sổ hộ khẩu cho anh.
Đồng thời ông còn tiện thể mang luôn máy quay của mình, đích thân đi quay lại khoảnh khắc hai đứa nó nhận giấy chứng nhận kết hôn.
Hôn lễ được ấn định vào mùa hè, là ngày hoàng đạo mà Diệp Uyển cất công đến chùa Hướng Dương để xin.
Trước khi liên hệ với wedding planner, Thẩm Phương Nguyệt đã thảo luận với Bùi Kỳ về ngân sách, Bùi Kỳ liếc nhìn cô một cái: "Không có ngân sách."
Câu trả lời khiến Thẩm Phương Nguyệt rất hài lòng, cô cố tình nói: "Ồ, vậy em sẽ quẹt hết thẻ của anh."
Bùi Kỳ không nói gì. Một lúc sau, phát hiện cô vẫn đang nhìn mình, anh vô thức nói: "Không phải em có mật khẩu của thẻ anh sao?"
"………."
Lúc này Thẩm Phương Nguyệt mới nhận ra Bùi Kỳ không phải là đang nói cho có lệ, mà thật sự bằng lòng để cô quẹt hết tiền.
"Tiền có thể kiếm lại được, nhưng hôn lễ của em chỉ có một lần trong đời." Bùi Kỳ cười như không cười, "Em muốn làm như thế nào thì làm."
Dĩ nhiên, không phải vô cớ mà Bùi Kỳ tin tưởng lời cô nói. Vì Thẩm Phương Nguyệt quả thực rất biết tiêu tiền.
Một lễ cưới hoành tráng đến mức ngay cả Diệp Uyển cũng phải trợn trắng mắt. Không phải là không chấp nhận được, nhưng cũng đừng có lố quá. Một bức tượng Thủy Thủ Mặt Trăng khổng lồ và một bức Ninja Rùa to đùng bày ở đó là sao?! Đây là liên hôn của hai thế giới anime à? Cho dù có liên hôn thật, ít nhất cũng phải chọn hai nhân vật hợp nhau một chút chứ?!
Thẩm Phương Nguyệt không nghe, chỉ chăm chăm quẹt thẻ của mình và Bùi Kỳ.
Vài tháng trước lễ cưới, có một sự việc nhỏ xảy ra.
Công ty của Bùi Kỳ đã mở chi nhánh ở Sơn Thành, còn công việc làm tự do của Thẩm Phương Nguyệt cũng rất linh hoạt, sau khi Bùi Kỳ cầu hôn thành công, không lâu sau, hai người đã chuyển về Sơn Thành, trở lại làm hàng xóm.
Giang Dao Tuyết cảm thấy áy náy, ban đầu định chuyển luôn căn nhà đó sang tên Bùi Kỳ, nhưng Bùi Kỳ vẫn chuyển tiền cho bà. Bình thường khi vợ chồng nhà họ Thẩm có mặt ở nhà, họ sẽ cùng nhau ăn cơm tại nhà Thẩm Phương Nguyệt, khi Diệp Uyển đi công tác, Thẩm Phương Nguyệt hầu như đều ở lại nhà Bùi Kỳ.
Tối nay, cô đang ngồi xếp bằng ăn bữa khuya do Bùi Kỳ làm thì bỗng cảm thấy buồn nôn, thế là chạy vào phòng vệ sinh nôn một trận. Bùi Kỳ dỗ cô uống một chút nước, Thẩm Phương Nguyệt bình tĩnh lại, vừa định đổ tội cho anh đã bỏ thuốc độc vào thì nhận ra tháng này cô đã chậm kinh một tuần.
Hai người lập tức hốt hoảng đi đến bệnh viện.
Trong lúc chờ kết quả xét nghiệm, Thẩm Phương Nguyệt nhăn mày ủ dột, trong lòng gào thét: Cứu mạng! Đừng có mang thai vào lúc này chứ! Làm gì có Thủy Thủ Mặt Trăng nào vác bụng bầu to hơn cả mặt mà mặc váy cưới không hả!!!
Cô quay đầu, vừa định lên án thủ phạm thì phát hiện anh đang cau mày trầm ngâm, trông tâm trạng còn tồi tệ hơn cả cô.
Thẩm Phương Nguyệt duỗi tay, dùng đầu ngón tay chọc vào ngực anh: "?"
Bùi Kỳ hoàn hồn, ngước mắt lên: "Còn thấy khó chịu sao em?"
"Đúng." Thẩm Phương Nguyệt hậm hực nói. "Hiện tại trong lòng em vô, cùng, khó, chịu. Bùi Kỳ, cái biểu cảm này của anh có ý gì thế hả? Em có thể đang mang thai con của anh đấy! Vậy mà anh còn xụ mặt ra như vậy là như thế nào!"
"………"
Bùi Kỳ không thay đổi sắc mặt, lạnh lùng thốt ra một chữ: "Phiền."
"?" Thẩm Phương Nguyệt lập tức vung nắm đấm đấm loạn xạ vào ngực anh: "Anh là đồ đàn ông vô trách nhiệm!"
Bùi Kỳ thở dài, thực sự thấy phiền. Sau khi Thẩm Phương Nguyệt trêu chọc anh xong, thấy anh vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, cô uể oải tựa vào ghế, "Sao anh lại thấy phiền vậy?"
"Không muốn em sinh con." Bùi Kỳ thẳng thắn nói, đôi mắt cụp xuống, ngoài phiền muộn còn có lo lắng và xót xa. "Đau lắm, Thẩm Phương Nguyệt, em chịu không nổi đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!