Sau khi bắt đầu tự làm truyền thông, Thẩm Phương Nguyệt dần trở nên bận rộn hơn.
Trước đây, mỗi lần "làm" xong cô đều kêu mệt, vừa chạm gối là ngủ ngay. Nhưng tối nay, lúc Bùi Kỳ buộc bao ném vào thùng rác rồi quay lại thì thấy bạn gái mình lại lôi điện thoại ở đầu giường ra, chăm chú xem gì đó.
Tưởng cô đang chỉnh sửa video, anh định bảo cô đi ngủ, sáng mai để anh sửa giúp. Nhưng vừa liếc mắt qua màn hình, anh phát hiện cô đang tìm kiếm "Gợi ý tiệm xăm an toàn, tay nghề tốt ở Yến Kinh".
Thẩm Phương Nguyệt đang xem rất tập trung, điện thoại bỗng bị ai đó giật mất. Cô ngẩng lên, chạm mắt với ánh nhìn của Bùi Kỳ.
"Em làm gì đấy, Thẩm Phương Nguyệt?" Giọng Bùi Kỳ nhàn nhạt, "Tìm tiệm xăm để làm gì?"
Thẩm Phương Nguyệt giật mình: "Sao anh lại lén xem em chơi điện thoại chứ, có còn tôn trọng quyền riêng tư của nhau không hả?!"
"Thế tại sao lúc em chơi điện thoại anh, em không nghĩ đến tôn trọng quyền riêng tư đi?"
Bùi Kỳ vén mấy sợi tóc lòa xòa trên trán cô. Mỗi lần "làm" là mặt Thẩm Phương Nguyệt đỏ bừng, lúc này hai má vẫn còn hồng, hơi thở cũng chưa ổn định.
Bùi Kỳ nói: "Đừng có đánh trống lảng. Trả lời anh, Thẩm Phương Nguyệt, em tìm cái này làm gì?"
"Được rồi, chính anh tự làm hỏng bất ngờ này đấy nhé." Thẩm Phương Nguyệt chớp mắt, "Em cũng muốn xăm một cái gì đó về anh. Nhưng em không muốn xăm con rùa, xấu lắm! Giờ thì anh biết rồi, giúp em nghĩ xem nên xăm hình gì đi—— A!"
Trán cô bị búng một cái. Thẩm Phương Nguyệt ôm đầu, kinh hãi: "Này! Anh làm gì đấy!"
"Em nói xem." Bùi Kỳ lười biếng liếc nhìn cô, "Nghĩ cái gì thế, em xăm rồi thì không thể thi công chức được."
"Anh đang nói gì với một siêu hot girl mạng thế hả, kiếm được từng này tiền rồi em còn thi công chức——"
Miệng bị bịt lại, Bùi Kỳ khẽ cười: "Được rồi, Thẩm Phương Nguyệt, nói nữa là thành kẻ phản nghịch đấy."
"………"
"Đừng nghĩ đến nữa, anh sẽ không để em đi xăm đâu. Một người sợ tiêm đến nỗi phải bịt mắt mà còn đòi ra tiệm xăm? Em định khóc ngập luôn tiệm hả?" Bùi Kỳ thả tay ra, ngón tay chạm nhẹ lên lông mày cô, vẽ vài đường linh tinh: "Tự nhiên lại muốn xăm là sao?"
"Không có lý do gì cả, chỉ là muốn có một thứ để chứng minh lẫn nhau thôi." Thẩm Phương Nguyệt nói rất mơ hồ, ngừng lại một chút rồi tiếp, "Em còn tưởng anh nghe xong sẽ vui nữa."
Bùi Kỳ nhướng mày.
"Vì khi em nhìn thấy anh xăm tên em, em đã rất vui." Cô cụp mắt, không nhịn được đưa tay chạm vào hình xăm của anh, "Mỗi lần nhìn thấy là mỗi lần nghĩ: À, anh là của em. Nhìn một lần là vui một lần."
"Nên nếu em cũng xăm tên anh, chẳng phải anh cũng sẽ vui giống em sao?"
"………"
Đúng thật.
Chỉ cần nghe vậy, tưởng tượng một chút thôi là đầu óc cũng đã k*ch th*ch đến mức muốn nổ tung rồi.
Nhưng cũng chỉ trong giây lát mà thôi. Anh không thể để cô đi xăm được.
Anh ôm cô vào lòng, giọng nhàn nhạt nói: "Quên đi, đau lắm đấy."
Thẩm Phương Nguyệt "ồ" một tiếng: "Được thôi."
"….. Nhưng sao em bỏ cuộc nhanh quá vậy?"
"….. Bởi vì em thực sự rất sợ mà! Em đã nghĩ suốt mấy tháng nay mà không dám làm, vừa mới lấy hết can đảm để tìm tiệm xăm thì anh lại dọa em như thế này."
Bùi Kỳ khẽ cười: "Cái "chứng minh lẫn nhau" mà em nói vừa nãy nghĩa là gì?"
"Hả." Thẩm Phương Nguyệt vừa áp mặt vào ngực anh đã thấy buồn ngủ, lẩm bẩm: "Thì là dấu ấn, tín vật định tình gì đó thôi. Hình như chúng ta chẳng có cái nào cả."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!