01
Thực ra, đây không phải là lần đầu tiên Thẩm Chu Sơn đến căn hộ mà bọn họ thuê.
Trước đây ông cũng đã đến hai lần nhưng đều báo trước, những ngày đó Bùi Kỳ đều ngủ lại ở trường, quần áo khóa trong tủ. Thẩm Phương Nguyệt cảm thấy vừa thú vị vừa k*ch th*ch, còn lén lút nói với anh: Chúng ta thế này giống như đang vụng trộm sau lưng ba mẹ ấy.
Giờ phút này, Bùi Kỳ đứng trước cửa, mặt đối mặt với Thẩm Chu Sơn, trong lòng nghĩ rằng đúng là chẳng khác gì bị bắt gian tại trận. Trong khoảnh khắc đó, anh thực sự muốn quay đầu trèo qua cửa sổ để trốn đi.
Trong nhà, tất cả đồ dùng sinh hoạt đều có hai phần, tủ quần áo cũng treo đầy đồ của cả hai người, có muốn chối cũng không được.
Thẩm Chu Sơn nhìn về phía vợ mình – người vừa đỗ xe xong rồi lên lầu – như mong tìm được một đồng minh. Kết quả lại phát hiện đối phương mặt mày bình thản, chẳng chút kinh ngạc nào cả, cuối cùng ông mới nhận ra rằng bản thân mình đã bị cô lập hoàn toàn.
Vì vậy ông đơn phương "tuyệt giao" với gia đình này.
Nhưng Thẩm Chu Sơn rất dễ dỗ dành. Thẩm Phương Nguyệt ôm lấy cánh tay ông làm nũng một hồi; Diệp Uyển trong lúc ông đang giận dỗi thì nắm tay ông một cái, thế là Thẩm Chu Sơn mềm lòng ngay.
Chỉ làm khó duy nhất một người.
Không thể tiếp tục ở lại căn hộ này nữa, vì vậy họ hẹn nhau ra ngoài ăn trưa. Trong lúc ăn, họ bàn bạc xem nhân dịp Diệp Uyển được nghỉ phép thì cả nhà nên đi chơi ở đâu đó.
Diệp Uyển gợi ý vài địa điểm du lịch nổi tiếng, thậm chí còn nhắc đến một số thành cổ xung quanh. Nhưng câu trả lời nhận được luôn là: "Con với Bùi Kỳ đi rồi, chúng ta thử tìm chỗ khác xem?"
Cuối cùng, Thẩm Chu Sơn nhịn không được nữa, nói với Bùi Kỳ câu đầu tiên trong ngày: "Không phải ngày nào cháu cũng bận rộn thi đấu với học thạc sĩ sao? Sao lại có nhiều thời gian như vậy?"
Bùi Kỳ cười nhẹ, thản nhiên nói: "Thực ra cũng không bận lắm đâu chú ạ."
Bận hay không Thẩm Chu Sơn chẳng lẽ không biết? Chính ông cũng đã từng trải qua giai đoạn này.
Chỉ là do Thẩm Phương Nguyệt thích đi chơi nên thằng bé cố tình sắp xếp thời gian để đi cùng nó thôi. Nếu nhìn kỹ sẽ thấy, đêm qua Bùi Kỳ ngủ không ngon, quầng thâm mắt của nó còn nặng hơn cả hồi cấp ba thức đêm ôn thi. Nhưng nó vẫn đến ăn cơm cùng họ, đi chơi cũng không phản đối, đều nghe theo sắp xếp.
Thẩm Chu Sơn hừ lạnh, đẩy gọng kính, giọng điệu miễn cưỡng: "Còn trẻ thế này đừng để sức khỏe suy kiệt. Sau này định học lên tiến sĩ à?"
Bùi Kỳ lắc đầu: "Học xong thạc sĩ thì đi làm luôn ạ." Thực ra đã có không ít công ty lớn liên hệ với anh, dù hiện tại anh còn chưa tốt nghiệp đại học.
"Cũng được, với năng lực của cháu đúng là chẳng cần cái danh tiến sĩ để tô điểm…" Nói xong câu này, Thẩm Chu Sơn giật mình! Sao mình lại khen nó chứ?! Vội vàng đổi giọng sang mỉa mai: "Có điều, cũng nhìn ra được là cháu chẳng có chí hướng theo đuổi học thuật gì cả."
"Vâng." Bùi Kỳ cười, giọng điệu nhẹ nhàng: "Cháu có hơi sốt ruột. Muốn kiếm tiền nhanh một chút, mua nhà rồi kết hôn."
"?"
Cả bàn lập tức rơi vào hỗn loạn.
Thẩm Chu Sơn: "Cháu muốn kết hôn với ai hả?!"
Thẩm Phương Nguyệt dựa vào người Bùi Kỳ: "Thực ra em có nhà mà. Hay là anh cầu xin em một chút, thì em sẽ bao nuôi anh nhé?"
Thẩm Chu Sơn gào lên: "Trăng Nhỏ!!!"
Diệp Uyển: "Được rồi, được rồi, được rồi…"
Cuối cùng bọn họ cũng không đi quá xa, chỉ dạo quanh bức tường thành nổi tiếng nhất Yến Kinh.
Dù mỗi chữ của Thẩm Chu Sơn đều không ngừng phản đối, nhưng đến khi kết thúc chuyến đi, lúc đăng ảnh lên vòng bạn bè thì ông lại rất thành thật: cả ba bức ảnh đều là ảnh chụp chung của bốn người họ.
Biên tập viên của ông nhìn thấy, trả lời như một cái máy: [Viết… thêm… gì… đi…]
Nhìn kỹ lại ảnh, anh ta bổ sung thêm một câu: [Chàng trai ở góc bên trái trông đẹp trai quá! Là họ hàng của thầy à?]
Dù sao thì Thẩm Phương Nguyệt cũng không có kết bạn với biên tập viên này, nên không thể thấy được đoạn phản hồi của anh ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!