Chương 56: (NT 3): Bùi Kỳ! Em chỉ hay mềm lòng thôi, chứ không phải là kẻ ngốc!

Lần đầu tiên sau khi yêu nhau hai người có một trận giận dỗi nho nhỏ là vào năm tư đại học.

Ngọn nguồn thực ra rất bé. Thẩm Phương Nguyệt phát hiện gần trường có vài con mèo hoang nên cô thường xuyên đến cho chúng ăn, kết quả là sơ ý bị chúng cào một vết.

Xung quanh có không ít chó hoang, để an toàn, cô đành phải cắn răng đi tiêm vắc

-xin phòng bệnh dại.

Đây là mũi tiêm đau nhất mà Thẩm Phương Nguyệt từng tiêm.

Bùi Kỳ lấy tay che mắt cô, cảm giác lòng bàn tay gần như sắp bị nước mắt của cô làm ướt đẫm. Anh hít sâu một hơi, cố nén không nói ra câu "Bác sĩ, có thể tiêm nhẹ một chút không?" đầy ngốc nghếch, chỉ có thể lặng lẽ xoa cổ cô, cố gắng phân tán sự chú ý của cô.

Tiêm xong cần phải ở lại bệnh viện quan sát trong nửa tiếng.

Thẩm Phương Nguyệt ngồi xuống khu theo dõi, đôi mắt hoe đỏ, nức nở ngẩng lên, cuối cùng cũng có thời gian hỏi: "Sao anh lại đến đây?"

Dạo gần đây Bùi Kỳ rất bận.

Anh đã được giữ lại trường để học thạc sĩ, giáo sư yêu cầu anh vào nhóm nghiên cứu sớm, gần đây lúc nào anh cũng bận bịu nghiên cứu khoa học trong phòng thí nghiệm.

Vậy nên ban đầu Thẩm Phương Nguyệt chỉ nhắn tin than thở với anh rằng mình xui xẻo, không ngờ nửa tiếng sau Bùi Kỳ với dáng vẻ mệt mỏi đã vội vã xuất hiện trước mặt cô.

Tóc anh hiếm khi lộn xộn, cổ áo cũng vậy, chắc là do quá lúc cởi áo blouse vội vàng quá. Cả người anh trông hơi nhếch nhác hiếm thấy, anh trả lời: "Anh không đến thì em tiêm kiểu gì?"

"Em có thể tự bịt mắt mình lại mà."

"Ừm, sau đó run đến mức tám bác sĩ cũng không giữ nổi em à?"

"……" Thẩm Phương Nguyệt định giẫm lên giày anh một cái, cúi đầu nhìn lại, giày anh cũng bẩn rồi, chắc lúc chạy đến bị nước bắn lên. Thế là cô mềm lòng, thôi không giẫm nữa. Được rồi, tha cho đôi giày vậy.

Cơn đau trên tay dần dịu đi, Thẩm Phương Nguyệt lấy điện thoại ra: "Đúng rồi, Tiểu Mỹ sinh mèo con rồi, nhiều lắm, đáng yêu cực! Bảo sao nó đột nhiên cào em, chắc tưởng em muốn cướp con của nó. Này, anh xem——"

"Thẩm Phương Nguyệt, em có thể bớt thương hại tràn lan như vậy được không?" Bùi Kỳ liếc nhìn qua một cái, nhàn nhạt nói, "Ít nhất cũng đeo găng tay vào chứ."

Thẩm Phương Nguyệt sững sờ.

Mặc dù biết là Bùi Kỳ lo cho mình, nhưng câu đầu tiên vẫn khiến cô hơi không vui, nhất là khi vừa tiêm xong, trong lòng cô còn tủi thân mà giọng điệu của anh lại còn lạnh lùng như vậy.

Thế là cô chẳng nghĩ gì đã buột miệng nói: "Em vốn như thế đấy, thì sao nào? Nếu không phải vì em thương hại tràn lan thì mỗi kỳ nghỉ đông nghỉ hè trước đây anh chỉ đành một mình ngồi trên sân thượng nhà anh lặng lẽ ngẩn người thôi đấy."

…………….

Từ lúc đó trở đi, Thẩm Phương Nguyệt nhạy bén cảm nhận được Bùi Kỳ có vẻ tức giận rồi.

Nói là tức giận thì cũng không hẳn, anh vẫn đưa cô đi tiêm, bôi thuốc cho cô, vẫn trò chuyện với cô, hôn cô. Nhưng sắc mặt luôn rất lạnh nhạt, lời nói cũng ít hơn trước.

Nhưng mà tại sao chứ? Bởi vì cô cho mèo ăn mà không phòng ngừa gì sao? Thế thì cũng không đến mức tức giận mà…

Thứ Sáu, cô không nhịn được mà kể chuyện này cho Cố Tương nghe. Đối phương nghe xong thì khó hiểu: "Chẳng phải trước giờ Bùi Kỳ vẫn ít nói sao? Mặt cũng toàn lạnh nhạt mà." Thẩm Phương Nguyệt ngẫm lại, thấy cũng đúng thật. Cô không nhịn được mà cảm thán nhắn lại: Trời ạ, tình yêu thật kỳ diệu. Rõ ràng biểu hiện của anh ấy chẳng khác gì bình thường nhưng tớ vẫn cảm nhận được anh ấy đang không vui.

Cố Tương trả lời lại bằng một dãy dấu chấm dài.

Vừa nhắn tin với Cố Tương xong, Thẩm Phương Nguyệt liền nhận được hai gói hàng. Khi mở ra xem, bên trong là một đôi găng tay chống trầy xước và một túi lớn thức ăn cho mèo.

Được rồi.

Mặc dù cô cảm thấy lần này Bùi Kỳ giận dỗi có phần hơi làm quá, vô lý hết sức…

Nhưng đợi lát nữa anh về nhà, cô vẫn nên dỗ dành anh một chút vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!