Trước khi khai giảng năm hai, Thẩm Phương Nguyệt đã quay lại ký túc xá để dọn đồ. Thực ra, phần lớn đồ đạc đã được cô đã chuyển đi từ trước, lần này chỉ còn lại một chút, một chiếc vali nhỏ là đủ để đựng hết.
Sau một năm sống chung, mọi người trong phòng ký túc đều đã quen thân với nhau, đặc biệt là với Thẩm Phương Nguyệt.
Thẩm Phương Nguyệt cứ thu dọn một lúc rồi cúi xuống nhìn, lại phát hiện ra trong vali mở sẵn có thêm một vài món đồ.
Cô bạn giường đối diện là một tín đồ làm đẹp: "Thỏi son này lên màu rất tự nhiên, tớ thấy hợp với cậu nên mang cho cậu một cây. Lúc nào để mặt mộc cũng có thể dùng… Nhét vào túi xách của cậu rồi đấy nhé."
Tô Mâu: "Trăng Nhỏ, đây là đặc sản của quê tớ. Nếu thấy nhạt quá thì khi nấu thì cậu có thể cho thêm một chút ớt."
Chị cả trong phòng – người lớn tuổi nhất và cũng là người điềm tĩnh nhất: "Cây phát tài pha lê này tớ mua cho mỗi người một cái. Cậu mang cái này về đặt ở hướng Đông Nam, bên dưới lót một tờ tiền, mệnh giá càng lớn càng tốt——"
Thẩm Phương Nguyệt cảm động: "Mọi người thật tốt… Nhưng mà có phải hơi sớm để cầu tài không? Không có cây học hành tấn tới à?"
"Phát tài không chia sớm muộn."
Thẩm Phương Nguyệt gật đầu: "Ồ ồ, cậu nói đúng."
Cuối cùng, mấy người đứng ở cửa ký túc xá, lưu luyến chia tay nhau.
"Huhuhuhu." đôi mắt của Thẩm Phương Nguyệt ươn ướt, chóp mũi đỏ hoe, "Tớ cực kỳ không nỡ xa mọi người, sau này buổi trưa rảnh tớ sẽ quay lại đây lén lút ăn lẩu với mọi người nhé."
Ba cô bạn còn lại cũng thấy buồn trong lòng. Thực ra, ngày đầu tiên gặp mặt, ai cũng cảm thấy cô gái này quá tự nhiên, quá náo nhiệt, nói thẳng ra thì có vẻ hơi giả tạo. Nhưng chỉ mất vài ngày để nhận ra—— Cô không giả vờ mà tính cách vốn dĩ đã như vậy. Dễ thương, chân thành, tràn đầy sức sống. Có cô ở bên, ngay cả những tiết học lúc 8 giờ sáng cũng ít khó khăn hơn.
Chị cả trong phòng có chút xúc động, vừa định đưa tay lau nước mắt cho cô thì điện thoại của Thẩm Phương Nguyệt reo lên.
Cô cúi đầu nhìn thoáng qua, khi ngẩng lên lại, đôi mắt đã cong thành vầng trăng non, nước mắt lấp lánh như những vì sao chẳng còn chút gì buồn bã nữa. Cô kéo vali, không ngoảnh đầu lại: "Ây da, bạn trai tớ đang chờ ở dưới lầu! Tớ đi đây! Bye bye! Yêu mọi người lắm!!!"
"……….."
Điểm trừ duy nhất là thật sự có hơi "trọng sắc khinh bạn".
Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc mọi người vẫn rất thích cô.
Tối đó, Bùi Kỳ tắm xong bước ra, nhìn thấy bạn gái mình đang nằm trên sofa như một con cá muối, chân vắt lên gối dựa một cách kém duyên, mặt đắp mặt nạ, đang gọi điện thoại với Diệp Uyển.
"Dọn xong rồi ạ, chuyển nhà thật sự cực, kỳ, mệt."
"Vâng, vị trí nhà khá tốt, ngay giữa trường học của bọn con, đi học mất khoảng mười phút tàu điện ngầm. Để lát nữa con gửi địa chỉ cho mẹ… Hả, Bùi Kỳ gửi rồi sao?"
"Được rồi, con sẽ chăm sóc bản thân thật tốt— Mẹ! Mẹ đang nói gì vậy, sao con có thể mang thai ngoài ý muốn được chứ!! Đây là chuyện giữa mẹ con có thể nói với nhau sao?!"
Bùi Kỳ ngồi xuống bên cạnh cô, lờ mờ nghe thấy giọng nói từ đầu dây bên kia. Diệp Uyển thản nhiên: "Mẹ con không nói thì ai nói? Dù sao cũng phải chú ý. Còn nữa, sống chung và làm hàng xóm không giống nhau đâu, con phải hòa hợp với Tiểu Kỳ, đừng có mà nũng nịu quá——Thôi, mẹ nghĩ lại rồi, thằng bé còn chịu đựng con giỏi hơn cả mẹ và ba con."
Thẩm Phương Nguyệt liếc nhìn người bên cạnh: "Ừm ừm, con biết rồi, mặc dù Bùi Kỳ nóng tính, thói xấu cũng nhiều nhưng con sẽ bao dung cho cậu ấy."
Diệp Uyển bật cười: "Thôi được rồi, ba con đến rồi, lần sau lại nói tiếp, đừng để lộ đấy."
Chuyện thuê nhà ở chung là Diệp Uyển gật đầu đồng ý. Họ dự định một thời gian nữa mới nói với Thẩm Chu Sơn.
Không phải cố tình giấu giếm mà chỉ là trước đó Diệp Uyển từng thử thăm dò ông, nói rằng bây giờ nhiều cặp đôi đại học thích thuê nhà chung, không biết hai đứa có dự định như vậy không. Thẩm Chu Sơn vỗ vào đùi một cái, nói Bùi Kỳ mà dám có ý đó thì ông sẽ xử lý cả thằng bé lẫn nước Mỹ luôn.
Thế nên cuối cùng họ chỉ nói với ông rằng Thẩm Phương Nguyệt chuyển ra ngoài ở, chứ không đề cập đến chuyện sống chung.
Bùi Kỳ kéo chân cô ra khỏi gối tựa, đặt lên đùi mình, giữ lỏng cổ chân cô, vừa xem tin nhắn của giáo sư vừa nghe cô liên thiên.
Đến khi cô gọi điện thoại xong, Bùi Kỳ cũng vừa nhắn tin xong, anh ném điện thoại sang một bên rồi tính sổ với cô: "Dọn nhà rốt cuộc là cậu mệt ở chỗ nào hả? Công chúa thiên nga?"
Rõ ràng toàn là anh dọn dẹp, Thẩm Phương Nguyệt đứng ở giữa phòng khách, chống tay ngang eo, chỉ tay liên tục, cái này muốn để đâu, cái kia đặt ở đâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!