Trong chốc lát, cả hai đều im lặng, đèn nền dưới đất tắt phụt, căn phòng chìm vào bóng tối. Chỉ còn lại tiếng thở gấp gáp và nhịp tim đập thình thịch của hai người họ.
Đây là lần đầu tiên họ thẳng thắn trò chuyện về những chủ đề người lớn. Ở cái tuổi mới biết yêu, chỉ một nụ hôn cũng đủ khiến người ta choáng váng, vừa tò mò, vừa khao khát, lại vừa sợ hãi. Trong bóng đêm, đôi mắt của cả hai lấp lánh như những vì sao, tràn đầy sự dò xét và mập mờ.
Thẩm Phương Nguyệt cảm thấy mặt mình như sắp bốc cháy đến nơi rồi.
Có ý gì đây?
Bùi Kỳ vẫn luôn nghĩ về cô theo cái kiểu đó sao?
Trời ạ…
"Tớ đã nói cậu là đồ b**n th** mà." Một lúc sau, Thẩm Phương Nguyệt khẽ nói.
Bùi Kỳ cười khẽ, biết ngay sau khi cậu nói ra, cô lại chiếm thế thượng phong. Cậu cười nhạt, đuôi mắt còn vương chút non nớt, vừa liếc sang chỗ khác đã thu ánh mắt về, định hỏi vậy cái chân của cậu có thể rời khỏi người của "tên b**n th**" này không?
Cậu còn chưa kịp mở miệng, người trên người cậu đã có động tĩnh. Thẩm Phương Nguyệt giơ tay giả làm micro, đưa lên miệng cậu.
"Thành thật sẽ được khoan hồng, chống đối sẽ bị nghiêm trị." Thẩm Phương Nguyệt như một điều tra viên đang thẩm vấn tội phạm, trong mắt pha trộn giữa ngượng ngùng, phấn khích và mong đợi. "Bắt đầu nói từ lần đầu tiên cậu nghĩ đến—— cái kia với tớ, cậu nói đi!"
"………"
"Được." Bùi Kỳ vòng tay ra sau gáy: "Để tớ suy nghĩ đã."
Không ngờ cậu lại thẳng thắn đến vậy, mắt Thẩm Phương Nguyệt sáng rỡ. Hai người vẫn duy trì tư thế vừa hôn xong, cô nằm trên ngực cậu gật đầu: "Ừ ừ!"
"Lần đầu tiên là khi học lớp 10."
"À."
"À cái gì?" Bùi Kỳ liếc nhìn cô.
À, cậu đúng là đồ b**n th** mà.
Thẩm Phương Nguyệt lắc đầu, làm động tác một tay cầm bút, một tay cầm giấy, ra vẻ đang ghi chép: "Cậu nói tiếp đi."
"Hôm đó, đêm khuya thanh vắng, trời tối gió lớn." Giọng Bùi Kỳ lười nhác kéo dài, từng câu từng chữ như đang hồi tưởng. "Tớ nằm trên giường."
"— Rồi nhắm mắt lại, nghĩ đến cậu. Lúc đó cậu vừa tham gia xong đêm hội văn nghệ của khối 10, mặc váy trắng lên sân khấu hát."
"Trước đó có hai tiết mục kịch nói của các lớp khác, "Romeo và Juliet", cậu xem xong khóc sưng cả mắt, lớp trang điểm cũng lem hết nên năn nỉ tớ đi mua đá chườm giúp cậu, cuối cùng chườm cũng chẳng ăn thua, vẫn sưng húp giống như đầu heo."
Thẩm Phương Nguyệt: "?"
"Rồi sau đó cậu cứ thế mà bước lên sân khấu, hai câu đầu tiên lệch tông ba chỗ."
"?"
"Tất nhiên lúc trước cậu không khóc thì cậu hát cũng bình thường thôi…Thế nên, mỗi lần tớ muốn lãng phí thời gian làm những chuyện đó, chỉ cần nhớ đến cậu là sẽ bình tĩnh lại—— Hự. Thẩm Phương Nguyệt, nhẹ thôi."
Bắp tay bị người ta véo một cái đau điếng, Bùi Kỳ bật cười, tránh né. Thẩm Phương Nguyệt bĩu môi giận dỗi, thực sự có chút không vui, đột nhiên thấy hơi hối hận vì đã trưởng thành cùng với Bùi Kỳ— cô có dáng vẻ xấu xí nào mà cậu chưa từng thấy chứ!!
Véo được hai cái liền cảm thấy chán, Thẩm Phương Nguyệt nghiêng đầu định ngồi dậy lại bị Bùi Kỳ giữ lấy cổ tay cô.
"Lừa cậu thôi." Nhìn ra được cảm xúc của cô, Bùi Kỳ không trêu nữa. Giọng cậu khàn khàn, mang theo ý cười nhẹ, "… Hôm đó thật sự là tớ nghĩ đến cậu rồi làm."
"……." Thẩm Phương Nguyệt nói: "Cậu nói dối, hôm đó tớ khóc xấu thế cơ mà."
"Không xấu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!