Nói là bỏ trốn cùng nhau thì cũng không đúng lắm vì chuyện này chỉ có một người là không biết gì.
Diệp Uyển tán thành việc cô đi du lịch, ở trong trường bị nhốt như một tù nhân suốt bao nhiêu năm, khó khăn lắm cũng được thả ra ngoài thế giới rộng lớn này, tất nhiên là phải đi đây đi đó một chút.
Máy bay hạ cánh lúc 3 giờ chiều, hai người kéo hành lý đến khách sạn, việc đầu tiên là gọi điện cho phụ huynh để báo rằng bọn họ đã đến nơi.
Chuyện đã xong, Thẩm Chu Sơn chỉ đành cố phản kháng lần cuối: "Hai đứa đặt mấy phòng?!"
"Hai phòng!" Thẩm Phương Nguyệt trả lời ngay lập tức.
Thẩm Chu Sơn hừ một tiếng, bảo cô đưa điện thoại cho Bùi Kỳ, vì không nỡ mắng con gái nên ông đành mắng người khác vậy. Bùi Kỳ cũng không bào chữa, dù rõ ràng kế hoạch của chuyến đi này cậu cũng mới biết vào sáng nay.
"Chú nói đúng ạ."
"Chuyện này là cháu làm không đúng."
"Vâng, cháu nhất định sẽ trông chừng cậu ấy ạ."
………….
Cúp điện thoại xong, quay đầu lại liền thấy Thẩm Phương Nguyệt ngồi trên mép giường bên kia, nhìn cậu chằm chằm với vẻ ngưỡng mộ: "Khi nào thì cậu có thể nhận lỗi tớ như vậy đây?"
"Kiếp sau đi." Bùi Kỳ ném điện thoại lại cho cô, "Phòng còn lại số mấy?"
"Làm gì có phòng còn lại?"
"………….."
Vừa rồi nhận phòng Bùi Kỳ đang bận trả lời tin nhắn nên không chú ý, nhưng vừa bước vào đã thấy có gì đó sai sai. Vì đây là một phòng hai giường đơn.
"Chúng ta vẫn là học sinh sinh viên, đừng lãng phí như vậy." Thẩm Phương Nguyệt quay sang giáo dục cậu.
"Thẩm Phương Nguyệt, cậu có chút ý thức nguy hiểm nào không?" Bùi Kỳ nhướn mày.
Thẩm Phương Nguyệt tất nhiên là có, nhưng người trước mặt cô là Bùi Kỳ.
Hơn nữa, bọn họ vốn dĩ là người yêu, đừng nói là phòng hai giường đơn, kể cả phòng giường đôi cũng chẳng phải là chuyện gì quá đáng… đúng không?
"Gì đấy?" Thẩm Phương Nguyệt nhìn cậu, giả vờ hoảng sợ, "Cậu chẳng lẽ muốn làm gì với tớ—"
Cô còn chưa nói hết câu đã bị Bùi Kỳ bịt miệng, lạnh nhạt nói: "Bớt mơ mộng đi."
"………….."
Không nói được nữa, Thẩm Phương Nguyệt bực mình đạp vào chân cậu một cái.
Khách sạn mà Thẩm Phương Nguyệt đặt nằm bên một con phố nhỏ nhộn nhịp, không được lớn lắm, đặt hai chiếc giường đơn vào là gần như chật kín. Bùi Kỳ nhìn quanh, tìm một nơi để có thể mở hai vali cùng lúc.
Thẩm Phương Nguyệt đoán được suy nghĩ của cậu: "Không cần mở đâu, lấy đồ thay hôm nay ra là được rồi, chỗ này chúng ta chỉ ở một đêm thôi."
"Vậy đêm mai ở đâu?"
"Bí mật." Thẩm Phương Nguyệt thần bí cười, liếc nhìn đồng hồ rồi bỗng nhiên bật dậy: "Mau mau mau, chúng ta phải đi ngay, chậm một chút nữa trời sắp tối rồi!"
Bùi Kỳ còn chưa kịp hỏi đi đâu thì bọn họ đã đến nơi.
Từ khách sạn xuống lầu, dọc theo bóng cây ngô đồng đi đến ngã tư rồi rẽ phải, liền nhìn thấy một cổng trường cao vút uy nghiêm. Bên ngoài cổng đặt một tảng đá phong cảnh khổng lồ, trên đó khắc một hàng chữ lớn— Đại học Tài chính Kinh Tế Vân Hỗ.
Đây là một trong những trường đại học mà Bùi Kỳ đã từng lên kế hoạch cho Thẩm Phương Nguyệt dựa trên thành tích của cô vào kỳ nghỉ đông năm lớp 12, khi cậu còn có ý định từ bỏ suất tuyển thẳng. Còn trường mà cậu chọn là Đại học Vân Hỗ cũng nằm ngay gần đây, chỉ cần đi bộ 15 phút là đến. Khi đó cậu còn mở bản đồ điện thoại ra kiểm tra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!