"Ba không đồng ý!!!"
Giọng của Thẩm Chu Sơn vang khắp phòng khách.
Diệp Uyển kinh ngạc nhìn ông. Trời ạ, đây là lần đầu tiên bà thấy chồng mình nói to đến như vậy.
"Còn nữa! Hai đứa ngồi gần nhau như vậy làm gì!" Thẩm Chu Sơn nhìn hai người đang ngồi sát nhau trên ghế sofa, vội vàng nói: "Trăng Nhỏ, con ngồi qua đây!"
Đã sớm chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất, nhưng khi chuyện xảy ra trong lòng cậu vẫn trầm xuống.
Bùi Kỳ mím môi, vừa định mở miệng thì một bờ vai gầy gò, mảnh khảnh đã chắn trước mặt cậu, ngược lại còn dựa vào người cậu gần hơn một chút.
Thẩm Phương Nguyệt: "Tại sao ba lại không đồng ý!"
Thẩm Chu Sơn: "Con nói xem! Hai đứa vẫn còn là trẻ con, sao có thể——"
Làm sao có thể hôn nhau!!!
Vừa rồi tận mắt chứng kiến cảnh đó, Thẩm Chu Sơn có cảm giác như thế giới sụp đổ đến nỗi làm rơi hết hoa quả xuống đất. Đúng lúc đó lại nghe tin Thẩm Phương Nguyệt đạt 637 điểm trong kỳ thi đại học, tâm trạng vừa mừng vừa tức giận lẫn lộn với nhau, chẳng biết phải phản ứng thế nào, chỉ có thể bất lực mà gào lên.
"Chúng con đều đã trưởng thành rồi! Điểm thi đại học cũng có rồi, sao vẫn còn là trẻ con được! —— Mẹ, mẹ nói xem có đúng không! Giờ con chơi mấy trò chơi của mẹ cũng không còn áp dụng chính sách hoàn tiền cho trẻ vị thành niên nữa!"
Diệp Uyển vốn không muốn tham gia vào cuộc chiến, nghe vậy chỉ biết cạn lời: "Con nhất định phải nhắc đến chuyện này vào lúc này để làm mẹ phiền lòng phải không?"
"Con vẫn là trẻ con! Trong mắt của ba mẹ, con mãi mãi là trẻ con!" Thẩm Chu Sơn nói.
"Gì chứ, ba, ba định để con cô đơn đến già sao?" Thẩm Phương Nguyệt không thể tin được.
Thẩm Chu Sơn: "Làm gì mà nghiêm trọng đến thế? Ba chỉ muốn con chờ thêm vài năm nữa hãy nghĩ đến chuyện tình cảm, bây giờ con còn quá trẻ, biết gì đâu mà yêu với chả đương? Theo ba thấy, ít nhất cũng phải đợi đến khi con 25 tuổi như ba với mẹ con mới được!"
"Nếu ba với mẹ 30 tuổi mới yêu nhau, vậy có phải con cũng phải đợi đến 30 tuổi không?" Thẩm Phương Nguyệt bướng bỉnh nói, "Con là Thẩm Phương Nguyệt, không phải là Thẩm Chu Sơn!"
"…….."
Không thể đi theo hướng này, Thẩm Chu Sơn lập tức đổi giọng, buột miệng nói: "Vậy con cũng phải tìm một người phù hợp chứ, sao có thể tìm một… tìm một thằng nhóc hư hỏng được chứ!"
Diệp Uyển càng ngạc nhiên hơn. Nếu Bùi Kỳ mà cũng gọi là nhóc hư hỏng vậy Trăng Nhỏ nhà chúng ta gọi là gì đây?
Bùi Kỳ: "Chú, cháu nghĩ cháu vẫn chưa đến mức——"
"Ba!" Thẩm Phương Nguyệt lập tức vòng tay ôm cổ Bùi Kỳ, rất kinh ngạc phản bác: "Cậu ấy không phải là nhóc hư hỏng đâu!"
Thẩm Chu Sơn: "……"
Không phải chính con lúc nhỏ đã nói sao? Ngày nào ra ngoài chơi game cũng bị Bùi Kỳ đánh bại tám trăm lần rồi khóc lóc chạy về mách ba, bảo rằng Bùi Kỳ nhà bên cạnh chính là đồ hư hỏng còn nói rằng sau này sẽ không bao giờ chơi với cậu ta nữa.
Rồi ngày hôm sau vẫn đi qua như thường.
Và còn mặc một chiếc váy rất đẹp!!!
Thẩm Chu Sơn đau đầu như muốn nổ tung, quyết định nói lý lẽ: "Trăng Nhỏ, con đừng nói gì nữa, để ba nói chuyện với Tiểu Kỳ… Không đúng, nói với Bùi Kỳ mấy câu."
Bùi Kỳ: "Chú cứ hỏi——"
"Tại sao con lại không được nói!" Thẩm Phương Nguyệt dang tay chắn giữa hai người, không thể tin nổi: "Ba, đây là chuyện của con mà, tất nhiên là con phải được nói chứ!"
"……."
Thẩm Phương Nguyệt và Thẩm Chu Sơn, ba một câu, con một câu, cuối cùng lại khiến Thẩm Chu Sơn bật cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!