Chương 47: Bạn gái nhìn bạn trai là lẽ bình thường——

Mưa vẫn rơi, xuyên qua cánh cửa gỗ dày và nặng, âm thanh mơ hồ vang vọng trong tai.

Thẩm Phương Nguyệt mở to đôi mắt mèo ướt sũng nhìn cậu, không chớp mắt cũng không có nói gì.

Có ý gì đây, lại không muốn sờ nữa à?

Vài giọt nước từ những lọn tóc loà xoà của cô nhỏ xuống, rơi vào sau cổ của Bùi Kỳ, lạnh buốt. Tóc của Thẩm Phương Nguyệt còn ướt sũng, chắc hẳn là lạnh hơn nhiều. Bùi Kỳ hờ hững chớp mắt, nghĩ: thôi được rồi, cũng bình thường thôi, suy nghĩ của Thẩm Phương Nguyệt luôn thay đổi theo từng ngày.

Cậu vừa định bảo cô vào nhà lấy khăn tắm để lau khô tóc thì vạt áo đột nhiên bị kéo lên, một thứ còn lạnh hơn dán vào da cậu.

Bùi Kỳ hít một hơi, theo phản xạ mà căng cứng người lại.

Ngón tay của Thẩm Phương Nguyệt thon dài, rất mềm, cả lòng bàn tay đều đặt lên bụng dưới của cậu.

— Còn dùng sức ấn mạnh vào đó.

"………."

Bùi Kỳ liếc cô: "Thẩm Phương Nguyệt, cậu đang trút giận đấy à?"

Thẩm Phương Nguyệt hoàn hồn, thả lỏng lực của các ngón tay, đổi thành dùng ngón tay chọc chọc. Đồng phục trên người chàng trai sớm đã ướt đẫm nhưng da thịt bên trong lại nóng rực, như thể đang sôi trào, ấm áp và nóng bỏng.

"Cứng quá." Thẩm Phương Nguyệt đỏ bừng cả tai, vẫn không quên thắc mắc: "Không phải đều mềm sao?"

"Ai mềm chứ." Bùi Kỳ khàn giọng nói, "Cậu từng sờ qua à?"

"Lúc mẹ tớ họp trực tuyến có nói, bà ấy làm mô hình nhân vật trong game, bảo rằng cơ bắp trông quá cứng, đáng lẽ phải mềm hơn."

Lông mày của Bùi Kỳ giãn ra, lười biếng đáp "Ồ" một tiếng: "Nếu không vận động thì sẽ mềm hơn chút."

Từ lúc rời khỏi tòa nhà dạy học, bọn họ gần như là chạy suốt.

Thẩm Phương Nguyệt gật đầu nửa hiểu nửa không, đầu ngón tay chầm chậm mân mê. Có lẽ là cô ảo giác hoặc cũng có thể ký ức bị sai lệch, cơ bụng của Bùi Kỳ dường như sắc nét hơn so với lần trước cô vô tình nhìn thấy khi xông vào phòng cậu.

Cánh tay trắng trẻo mảnh mai của cô từ từ di chuyển lên lên, đồng phục trên người cậu cũng theo đó mà bị kéo cao lên. Thẩm Phương Nguyệt lén cúi đầu liếc nhìn trộm, thấy được vòng eo gầy gò của cậu. Có lẽ là do vừa vận động nên đường nét cơ bụng của Bùi Kỳ rất rõ ràng, mỏng nhẹ, theo nhịp thở đều đặn mà phập phồng. Không quá cuồn cuộn mà là kiểu đẹp đẽ gọn gàng.

Không phải là ảo giác. Thẩm Phương Nguyệt dùng đầu ngón tay lần theo đường nét nào đó, buột miệng lẩm bẩm: "Thật sự là rõ hơn lần trước…"

"Thừa nhận đi." Giọng nói của Bùi Kỳ chậm rãi vang lên, "Lần trước là cậu cố ý chạy đến để nhìn trộm tớ."

Thẩm Phương Nguyệt kinh hãi, ngẩng đầu phủ nhận: "Cậu nói bậy! Tớ đâu biết khi đó là cậu không mặc—"

Lời còn chưa dứt thì môi cô đã bị chặn lại.

Bùi Kỳ cúi đầu hôn cô vừa chậm rãi vừa dịu dàng. Vì bị nhìn, bị quan sát, bị đánh giá, tai của cậu trong màn đêm lặng lẽ đỏ ửng. Thẩm Phương Nguyệt bị hôn đến mức sắp mềm nhũn dựa vào cả người cậu, tay vẫn như có ý thức riêng, s* s**ng lung tung, còn có xu hướng lên cao hơn.

"Đủ rồi đấy, Thẩm Phương Nguyệt." Bùi Kỳ bất thình lình bật cười, hơi thở phả vào môi và răng cô, mơ hồ nói: "Sờ nữa là quấy rốі tìnһ ԁụс thật đấy."

"Tớ chỉ muốn xem cậu có cơ ngựс không thôi." Thẩm Phương Nguyệt nghiêm túc nói, "Tớ nói lại lần nữa, bạn gái ѕờ bạn trai là chuyện hết sức bình thường—"

"Ồ. Thế nếu tớ sờ cậu thì sao? Cũng là chuyện bình thường đúng không?" Bùi Kỳ thuận miệng phản bác.

"………."

Đôi mắt mèo của Thẩm Phương Nguyệt trợn tròn, hoảng hốt nhìn cậu, không nói được lời nào.

Bùi Kỳ nói là như vậy nhưng tay vẫn rất quy củ, chỉ ôm nhẹ eo cô. Cảm nhận được cơ thể cô hơi cứng lại, cậu thở dài, vừa định nói là tớ chỉ trêu cậu thôi…

"Ừm!" Thẩm Phương Nguyệt bỗng nhiên phát ra một âm thanh nhỏ, như thể lấy hết can đảm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!