Chương 46: Chúc mừng tốt nghiệp.

Một kỳ thi đại học nữa đã khép lại đầy long trọng, những biển báo hạn chế giao thông, dây cảnh giới và rào chắn bên đường lần lượt được dỡ bỏ, cả thành phố lại trở về sự yên bình như thường ngày.

Một tuần sau, lễ tốt nghiệp của trường Sơn Thành được tổ chức như dự kiến. Nói là lễ tốt nghiệp nhưng thực chất chỉ là dịp để học sinh lớp 12 quay lại trường dọn dẹp lớp học và ký túc xá, tiện thể nghe các thầy cô dặn dò lần cuối trên sân thể dục.

Buổi lễ bắt đầu lúc ba giờ chiều nhưng sau khi tốt nghiệp, các cô cậu học sinh chẳng khác nào những chú chim đã có đôi cánh cứng cáp. Giáo viên cố gắng duy trì trật tự vài lần nhưng không ai chịu yên lặng, cuối cùng cũng mặc kệ.

Mọi người vừa nghe lãnh đạo phát biểu vừa thì thầm to nhỏ, đứng tụm năm tụm ba trò chuyện với nhau.

Không biết có phải là do những lời cuối cùng trước kỳ thi đại học của cô Cổ Hàm đã phát huy tác dụng hay không, nhưng sau khi so sánh đáp án đúng mà giáo viên gửi trong nhóm, cả lớp đều đạt kết quả như bình thường hoặc thậm chí vượt hơn cả mong đợi. Cả tập thể lớp 12/5 tràn đầy niềm vui, khuôn mặt ai cũng hớn hở, tiếng cười nói còn lớn hơn các lớp khác một chút.

Cố Tương tự tính điểm của mình được 691. Nghe xong, Thẩm Phương Nguyệt phấn khích ôm lấy tay cô ấy: "Vậy là cậu có thể vào Đại học Yến Kinh rồi! Tiểu Tương Tương! Chúng ta lại học cùng một thành phố rồi!!!"

"Cũng chưa chắc đâu, không biết tính có chính xác không, cũng không rõ năm nay điểm chuẩn như thế nào." Cố Tương nói.

"Chắc chắn được! Điểm trúng tuyển của Đại học Yến Kinh ở Sơn Thành chưa bao giờ vượt quá 690 điểm đâu!"

"Có ý gì thế hả chị Nguyệt? Vừa nãy tớ bảo chúng ta có thể cùng nhau vào Đại học Khoa học Kỹ Thuật Yến Kinh mà cậu đâu có vui đến như thế?" Tống Triết đứng ở phía sau không nhịn được mà lên tiếng.

"Cũng vui mà." Thẩm Phương Nguyệt gật đầu qua loa.

"………."

Tống Triết khoanh tay thở dài: "Này, nói chứ, sao tự dưng sau khi tốt nghiệp, cảm giác tớ là nhân vật chính của thế giới bỗng dưng biến mất luôn vậy? Năm trước ở nhà tớ là số một, tớ nói ăn gì là mẹ sẽ nấu món đó, hôm qua tớ bảo muốn uống canh gà hầm, mẹ tớ bảo tớ tự mà ngâm mình trong bồn tắm rồi húp nước đi."

"Ai mà chẳng thế, năm lớp 12 ba tớ ngày nào cũng dậy sớm hơn cả gà để đưa tớ đến trường. Vậy mà vừa nãy tớ bảo ông ấy chở tớ đi học, ông ấy kêu tự lăn ra đường mà đạp xe công cộng." Chung Chấn gãi đầu rồi đổi chủ đề: "Đúng rồi, các cậu biết lúc nãy trên cầu thang có chuyện gì xảy ra không?"

"Chuyện gì?" Tống Triết hỏi.

"Cố Phi Bạch và bạn gái cậu ta đi xuống cầu thang thì gặp ngay thầy chủ nhiệm khối." Chung Chấn ngừng lại một chút rồi nói tiếp, "Sau đó, hai người họ thản nhiên hôn nhau ngay trước mặt thầy."

"…. Vãi chưởng!!!"

Nhiều bạn nam lớp bên cạnh cũng hóng chuyện nhập cuộc: "Vậy có là gì đâu, bảng đen lớp học bọn tớ mới gọi là thảm kịch, đầy những dòng kiểu như ai yêu ai, ai với ai mãi mãi bên nhau."

Bùi Kỳ vừa nghe câu được câu chăng vừa cúi đầu đọc email mà cậu mới nhận được.

Một mùi hương quen thuộc lặng lẽ tiến lại gần cậu, vừa ngẩng đầu cậu đã thấy Thẩm Phương Nguyệt tựa sát vào cánh tay của mình.

Bùi Kỳ tưởng cô nóng, vừa định tháo mũ lưỡi trai đưa cho cô thì đã bị cô kéo lấy tay. Ngón tay cô lần lượt luồn vào từng kẽ tay cậu, đan chặt lại vào nhau.

"Má nó, cái đám này cũng to gan quá!" Tống Triết, người chưa từng có một bóng hồng trong ba năm cấp 3 tức tối chửi thề.

"Đúng vậy!" Thẩm Phương Nguyệt nhẹ nhàng phụ họa.

Tống Triết: "Tớ thật sự muốn chế tạo cỗ máy thời gian để thầy chủ nhiệm khối quay về hai tháng trước, tóm hết bọn họ lại rồi xử phạt!"

Thẩm Phương Nguyệt: "Đúng luôn đúng luôn!"

"Thật ra là do thầy chủ nhiệm khối không đủ tinh ý, trước đây những đôi kia rõ ràng lộ liễu như thế mà sao thầy lại không phát hiện ra nhỉ— Khoan đã? Này? Hai người… " Tống Triết từ từ hạ ánh mắt xuống, chậm rãi hỏi từng chữ: "Hai người… tay… tại sao lại nắm tay nhau thế?"

……………

"Các em thân mến, hy vọng dù các em ở đâu thì các em vẫn giữ được nhiệt huyết và—— Hàng ngũ nào kia? Lớp 12/5! Sao lại ồn ào thế?!"

Bị thầy chủ nhiệm khối điểm danh phê bình, tiếng hét của Tống Triết và Chung Chấn cuối cùng cũng nhỏ lại đôi chút, nhưng vẫn không nhịn được, vừa mở miệng là giọng nói lại oang oang: "Từ bao giờ thế? Tại sao tớ không hề nhận ra—— Khoan đã! Không đúng! Từ lúc quen biết hai người tớ đã thấy hai cậu rất mờ ám rồi, nhưng hai người đều nói không yêu nhau, hóa ra là lừa tớ à?!"

Thẩm Phương Nguyệt lập tức thanh minh: "Lúc đó thực sự là chưa có gì!"

Chung Chấn: "Tống Triết, cậu im miệng trước đã, để tớ hỏi, ai là người tỏ tình trước?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!