Chương 45: Tớ thi xong rồi!!!

Sau khi khai giảng, ngoài nắm tay thì hai người không có bất kỳ hành động tiếp xúc thân mật nào khác.

Mặc dù không ai nhắc đến nhưng bọn họ dường như đã ngầm đạt được một thỏa thuận—— tất cả những chuyện có thể làm Thẩm Phương Nguyệt phân tâm đều bị gạt sang một bên.

Bùi Kỳ vô tình mà từ chối thẳng thừng yêu cầu của Thẩm Phương Nguyệt.

Giờ cậu không còn để tóc húi cua nữa, ở độ tuổi này, con trai như cỏ xuân tràn trề sức sống, chỉ cần hai ba tháng không cắt là mái tóc đã dài ra thành một lớp mềm mại gọn gàng. Màu tóc của Bùi Kỳ vốn đã đen hơn người khác, đôi mắt lộ ra dưới những sợi tóc lòa xòa trên trán lại càng sâu thẳm, ánh nhìn hơi nhàn nhạt cụp xuống nhìn cô một cách khinh miệt: "Không được. 581 điểm mà còn muốn sờ cơ bụng?"

"…….."

Thẩm Phương Nguyệt nghẹn lời, nhắc nhở cậu: "Cậu đến an ủi tớ mà, đừng có nói chuyện kiểu như vậy!"

"Là cậu ăn nói thô lỗ trước." Bùi Kỳ vẫn giữ bàn tay trên đầu cô, cười như không cười nói: "Thẩm Phương Nguyệt, cậu biết hành vi này gọi là gì không, quấy。rối tình。dụс đấy."

"…Không nghiêm trọng đến như thế chứ!" Thẩm Phương Nguyệt kinh hãi, "Sao có thể tính là quấy。 rối tình。 dụс? Tớ là bạn gái của cậu mà! Bạn gái sờ bụng bạn trai là chuyện bình thường——"

Nói xong, Thẩm Phương Nguyệt cảm thấy mình nói rất có lý, buông eo cậu ra rồi trực tiếp luồn tay vào vạt áo. Bây giờ không còn là vấn đề háo sắc nữa, mà là đơn thuần muốn đối đầu với Bùi Kỳ.

Bùi Kỳ nắm chặt lấy cổ tay cô, không để cô đạt được mục đích, thuận miệng nói: "Bạn gái thì có hiệu lực pháp lý gì? Có phải là vợ đâu."

Nói xong, cả hai đều khựng lại, đồng loạt dời mắt đi hướng khác.

Một lát sau, Thẩm Phương Nguyệt ôm eo cậu, nghiêng đầu lầm bầm: "Quỷ keo kiệt sẽ không bao giờ có vợ đâu, ngay cả cơ bụng cũng không cho sờ…"

Bùi Kỳ khẽ cười nhạt, nhưng ánh mắt lại dịu dàng, nhìn chằm chằm vào xoáy tóc nhỏ tròn tròn trên đỉnh đầu của Thẩm Phương Nguyệt, biết rằng cô đã được dỗ dành rồi.

Thực ra Thẩm Phương Nguyệt không phải kiểu người rất cần người khác dỗ dành. Bình thường cô luôn có vẻ nhõng nhẽo nhưng lại rất giỏi tiêu hoá những cảm xúc tiêu cực, đến nhanh thì đi cũng nhanh. Trừ khi ở trước mặt cậu hoặc gia đình, còn không thì chẳng có ai thấy khuôn mặt buồn bã của cô, vì cô sợ sẽ làm ảnh hưởng đến người khác.

Lần này thi không tốt cũng vậy, có khi chỉ cần ngủ một giấc hoặc lén khóc một trận là qua thôi. Nhưng Bùi Kỳ vẫn đến, giống như những lần trước đây khi cậu cảm nhận được cảm xúc của cô có điều gì đó không ổn.

Thẩm Phương Nguyệt hít hít mũi, bỗng nhiên quay đầu lại, vùi mặt vào áo của Bùi Kỳ.

Hơi thở nhẹ nhàng của cô phả lên bụng dưới của cậu qua lớp áo mỏng khiến Bùi Kỳ hơi cứng đờ, xoa đầu cô: "Làm gì đấy. Cậu còn chưa khóc xong à?"

"Không cho sờ thì sao, tớ có thể dùng mặt để cảm nhận." Giọng Thẩm Phương Nguyệt hờn dỗi nói.

"……….."

Bùi Kỳ nhìn cô mà muốn bật cười, bị hơi thở của cô chạm vào khiến tim ngứa ngáy. Cậu vừa định bảo cô khóc xong rồi thì đi làm bài, còn phải kéo điểm lên nữa chứ? Nhưng đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng bước chân nặng nề, ngay sau đó là tiếng gõ cửa.

"Trăng Nhỏ, Tiểu Kỳ." Cửa bị đẩy ra, Thẩm Chu Sơn mang một đĩa hoa quả xinh đẹp vào, "Nào, ăn chút trái cây đi—"

Bùi Kỳ chỉ cảm thấy người trong lòng mình bỗng chốc lùi lại, còn trở mặt không nhận người mà mạnh tay đẩy cậu ra xa.

Đổi thành người gầy hơn một chút thì có thể bị Thẩm Phương Nguyệt đẩy ra xa cả chục mét rồi.

Thẩm Chu Sơn nhìn hai người đứng cách nhau khá xa, ngơ ngác hỏi: "Vừa rồi xảy ra chuyện gì thế?"

"Không có gì ạ—— Ba, sao ba lại tự ý vào phòng con!" Tim của Thẩm Phương Nguyệt đập loạn xạ, "Bây giờ con đã là người trưởng thành rồi, ba không thể làm vậy được!"

"Ba đã gõ cửa rồi mà?" Thẩm Chu Sơn rất vô tội.

"Nhưng con còn chưa nói "mời vào" mà!"

"……….."

Để tránh Thẩm Phương Nguyệt vì chột dạ mà lại nói linh tinh thêm gì đó, Bùi Kỳ nhận lấy đĩa hoa quả: "Cảm ơn chú ạ."

Sau khi làm lại đề thi thử lần hai, lúc Bùi Kỳ về đến nhà thì đã là đêm khuya.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!