Chùa Hướng Dương nằm trên núi, sau khi dâng hương xong, Diệp Uyển lại đi dâng đèn và dâng tháp. Đến khi cả nhà trở về thì đã gần ba giờ sáng.
Thẩm Phương Nguyệt ngủ một giấc trên xe, ngay cả chiếc áo khoác của Bùi Kỳ bị cũng bị cô gối đến mức ấm lên. Sau khi xuống xe vào nhà, cô mới mơ màng nhớ đến thói quen đêm giao thừa của mình. Thế là cô túm lấy áo khoác của Bùi Kỳ – người vừa chào tạm biệt để ra về – rồi nói một câu: "Chúc mừng năm mới."
"Chúc mừng năm mới, Thẩm Phương Nguyệt." Bùi Kỳ nói.
Sau khi Bùi Kỳ đi, Thẩm Phương Nguyệt quay lại, trên mặt còn vương nét cười ngái ngủ: "Ba mẹ, chúc mừng năm mới, con lên lầu ngủ đây."
"Đi nhanh đi." Thẩm Chu Sơn đau lòng nói: "Ngày mai ba sẽ làm món ngon cho hai đứa."
Bận rộn cả buổi tối, hai người lớn cũng đói không chịu nổi. Thẩm Chu Sơn xuống bếp nấu một bát mì, hai vợ chồng ngồi trong phòng khách chia ra ăn chung.
Trên TV tùy tiện phát một bộ phim kiếm hiệp cũ, trong đó nam chính và nữ chính đang bày tỏ tâm sự trong một hang động dưới thác nước.
Đây đã là lần thứ bảy Thẩm Chu Sơn xem lại bộ phim này. Ông lắc đầu cảm thán: "Đúng là một cặp đôi trời sinh. Nếu không phải vì ba cô ấy bảo thủ cố chấp thì bọn họ đã có thể có một kết cục tốt đẹp rồi."
"Đúng đúng đúng." Diệp Uyển nuốt mì xuống, nhưng tâm trí vẫn còn dừng lại ở tấm thẻ gỗ cầu phúc của Bùi Kỳ và hình ảnh mà bà nhìn thấy trong gương chiếu hậu trên đường về, hai đứa nó ngồi sau xe tựa vào nhau.
Hai trò chơi otome hot nhất thị trường đều do Diệp Uyển phát triển nên đối với chuyện tình cảm bà có độ nhạy bén cực cao.
Bà thổi mì, tùy ý mở miệng: "Chồng à, anh nói xem, nếu Trăng Nhỏ thật sự quen bạn trai——"
Thẩm Chu Sơn lập tức xoay phắt đầu qua nhìn bà, nụ cười trên mặt vơi đi một nửa: "Sao có thể chứ?! Vợ à, đầu năm đầu tháng đừng nói những chuyện đáng sợ như vậy."
Diệp Uyển bật cười, dùng kẹp tóc cá mập tùy tiện kẹp gọn phần đuôi tóc, dù ở công ty hay ở nhà bà vẫn luôn toát lên khí chất gọn gàng, mạnh mẽ. "Chuyện sớm hay muộn thôi. Con bé đã 18 tuổi rồi."
"18 tuổi thì sao? 18 tuổi vẫn còn là trẻ con!" Thẩm Chu Sơn nói: "Ít nhất cũng phải giống chúng ta, 25 tuổi mới cân nhắc đến chuyện yêu đương chứ."
"Nhưng nếu, chỉ là nếu thôi, con bé thực sự có bạn trai thì sao?"
"Vậy thì tất nhiên là phải chia tay! Nhất định phải chia tay!" Thẩm Chu Sơn trừng mắt: "Con bé đang học lớp 12 đấy! Anh xem tên nhóc nào không sợ chết mà dám lừa con gái của anh yêu đương! Đại học cũng không được! Đại học cũng rất quan trọng! Hai năm sau khi tốt nghiệp đi làm cũng rất quan trọng! … Anh nghĩ rồi, 25 tuổi là độ tuổi thích hợp nhất! Em nói có đúng không, vợ?"
"Em—"
Diệp Uyển vốn định nói rằng bà không thấy vấn đề gì cả. Trăng Nhỏ đã là người trưởng thành và có suy nghĩ độc lập rồi, nếu đó là một mối quan hệ lành mạnh, tích cực, không ảnh hưởng đến học tập thì bà sẽ không phản đối gay gắt.
Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt khẩn thiết tìm đồng minh của chồng, bà gật đầu: "Em cũng nghĩ vậy."
Thẩm Chu Sơn hài lòng gật đầu, chống đầu gối đứng dậy.
Diệp Uyển hỏi: "Anh đi đâu đấy?"
"Đi dán câu đối cho nhà Tiểu Kỳ. Hai hôm trước bận việc quá nên anh quên mất, tranh thủ bây giờ có chút thời gian, dán cho xong để thằng bé có một cái Tết vui vẻ." Thẩm Chu Sơn đẩy gọng kính, xắn tay áo lên, nghi hoặc: "… Sao em nhìn anh như vậy?"
Diệp Uyển im lặng vài giây rồi nói: "Không. Chỉ là cảm thấy dáng vẻ nhiệt tình giúp đỡ người khác của anh thật là vĩ đại."
&&
Học kỳ hai của lớp 12, đối với tất cả học sinh trung học đây là khoảng thời gian khó khăn nhất.
Ngày tháng trôi qua vừa chậm rãi vừa nhanh chóng. Ai cũng cảm thấy rằng mình học mãi không hết tiết, làm mãi không xong đề, thi mãi cũng không hết kỳ kiểm tra. Nhưng khi ngước lên nhìn dòng chữ đỏ chót "Đếm ngược đến kỳ thi đại học" trên đầu bảng đen, mới chợt nhận ra thời gian chỉ còn lại hơn một trăm ngày ngắn ngủi.
Thẩm Phương Nguyệt nói với nhóm bạn thân về nguyện vọng thi vào Đại học Khoa học Kỹ thuật Yến Kinh. Tống Triết và Chung Chấn bày tỏ sự khâm phục nhưng vẫn khuyên cô đừng đặt cược lớn như vậy. Trần Mạn thì sửng sốt một lúc rồi lập tức cổ vũ cô hết mình. Cố Tương chỉ gật đầu, thản nhiên nói: "Cậu hoàn toàn có thể làm được."
Thẩm Phương Nguyệt nghe xong liền sững người, chỉ vào chính mình: "Tớ, hoàn toàn có thể làm được sao?"
"Đúng vậy." Cố Tương điềm tĩnh nói, "Điểm trúng tuyển của Đại học Khoa học Kỹ thuật Yến Kinh dao động khoảng 620. Dựa vào điểm thi cuối kỳ vừa rồi của cậu, chỉ kém hơn ba mươi điểm thôi. Mà Toán với Tiếng Anh của cậu vẫn còn rất nhiều thời gian để cải thiện, tốc độ tiếp thu cũng rất nhanh, ba tháng cuối này tập trung ôn hai môn đó thì không có vấn đề gì cả."
Tống Triết nghe vậy không nhịn được mà xen vào: "Đâu có đơn giản như vậy? Từ 580 lên 620 không giống như từ 480 lên 520 đâu nhé!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!